Tên câu chuyện: Ký ức chiến trường Quảng Trị – Mùa hè đỏ lửa 1972

Hôm nay, trên con đường tới trường, nhìn những nụ cười trẻ thơ hồn nhiên và nhịp sống hối hả, cần lao của các bác nông dân trên đồng ruộng, trên trán vẫn còn lấm tấm những giọt mồ hôi từ lao động mà thành. Khi đó, tôi thật sự cảm nhận được vẻ đẹp của sự bình yên mà hòa bình mang lại, thầm cảm ơn những người đi trước đã xây dựng, bảo vệ biên giới, lãnh thổ bằng sự dũng cảm, không tiếc đổ máu, kiên cường chống giặc để chúng ta được sống dưới nền độc lập mà ông cha ta đánh đổi, đứng dưới lá cờ Tổ quốc luôn tung bay trước gió, được hít thở bầu không khí trong lành, được thức dậy đón ánh nắng bình minh mỗi ban mai.
Khi tâm trí tôi đang miên man với những cảm xúc khó tả, những dòng hồi ức cứ vụt qua như không có giới hạn, tôi nhớ về một người, một người bác sống gần nhà mà tôi luôn quý trọng. Bác tên là Dậm, tôi thường sang nhà bác chơi và cũng được bác kể về những ngày tháng bác đấu tranh chống giặc ngoại xâm. Không để những suy nghĩ đó chỉ là ý nghĩ bâng khuâng, tôi đã rủ thêm những người bạn đi cùng đến thăm bác và đồng thời nghe bác kể về một thời hào hùng của bác nói riêng và của dân tộc nói chung.
Bác kể bác gia nhập chiến đấu từ thời đánh Mỹ, nhập ngũ năm 1971 huấn luyện ở ngoài Bắc 6 tháng thì đơn vị bác vào Nam chiến đấu tại Quảng Trị. Chiến trường Quảng Trị là chiến trường ác liệt nhất thời chống Mỹ, đây là nơi chia cắt 2 miền đất nước 20 năm. Tới gần những ngày ký kết Hiệp định Paris, Quảng Trị là đầu tuyến lửa. Mỹ muốn giành giật Quảng Trị để làm bàn đạp, giành lợi thế trên bàn đàm phán , đồng thời Việt Nam cũng muốn bảo vệ mặt trận dân tộc để giải phóng miền Nam, là cơ sở để ký được hiệp định Paris. Mùa hè ở Quảng Trị lúc đó được gọi là "Mùa hè đỏ lửa", khốc liệt và tàn khốc.
Bác tham gia vào đội kíp xe – những người điều khiển xe tăng, đó cũng là lần đầu tiên xe tăng của mình đối đầu với Mỹ. Tại sông Bến Hải, lúc đất nước còn chia cắt phía bên đây sông Bến Hải là Vĩnh Đinh, bên kia sông Bến Hải là ở khu vực quân Mỹ đóng. Thời đấy, Mỹ với đồ hiện đại hơn Việt Nam, sử dụng hàng rào điện tử, các cây nhiệt đới, cây báo động - đi đến đâu nó sẽ báo tín hiệu về sở chỉ huy bắn, kèm theo đó là rải bom. Ở bên Vĩnh Định của mình, ban đêm sở hành quân là bên sông để tiếp cận vì ban ngày, máy bay địch kiểm soát không thể làm gì được.
Lúc đó bác còn là lính mới, còn rụt rè, sợ hãi. Ban đêm tại sông Bến Hải, các đồn bốt địch canh phòng bắn pháo sáng liên tục. Ngày 28/03/1972, các bác đã điều khiển xe tăng bơi nước vượt sông Bến Hải, trong quá trình đó pháo địch bắn liên tục vô cùng gian khổ mất khoảng hơn 1 tiếng đồng hồ từ sông Bến Hải tới cửa biển. Tới khoảng độ từ 2h-3h sang, quân ta phải bơi nước vượt qua biển, rồi bộ đội địa phương, dân quân của mình kết hợp thành lực lượng đánh chặn vào Triệu Phong để chia cắt địch không thể chạy ra ngoài Quảng Trị, và ở trong không thể chi viện ra. Đến độ 5h sáng, quân ta đánh vào đến nơi thị quân địch bỏ chạy vì không thể chống đỡ được. Đến mờ mờ sang, máy bay trực thăng, máy bay OV-10 bắt đầu bay đi do thám, rà soát khắp tất cả để tìm quân ta. Các bác quân ta núp ở bụi tre làng nhưng bị phát hiện và bị địch bắn. Là những người lính mới vào, địa hình còn chưa nắm bắt rõ thì máy bay rải bom, các bác vùng lên chạy thì lẫn vào vùng quân địch. Vì xe của quân ta đi qua cầu sắt – cầu được thiết kế để tàu bè di chuyển, phần giữa cầu nhô cao, hẹp chỉ có 3m, xe bị kẹt không thể chạy được nữa.
Lúc đó ở bên kia cầu hàng chục xe tăng của địch đã đợi chờ ở đó. Các bác buộc phải bắn, không còn chạy được nữa. Quân địch bắn ta 4 phát, vì là xe tăng lội nước nên là thành xe mỏng, đạn pháo của địch bắn xuyên từ đầu đến cuối, may mắn các bác né được phát đầu còn lại thì 1 đồng chí bị trúng đạn hy sinh. Nhờ xe tăng có cơ chế xịt khói màu để đánh lạc hướng, các bác đã nhảy xuống sông, bơi dưới nước rồi chạy vào lô cốt của địch ở đầu cầu. Đó là trận đầu tiên các bác vào chiến trường Miền Nam và may mắn thoát nạn dưới nòng súng của địch.
Đến hôm sau báo cáo về với chỉ huy về người lính đã hy sinh thì các bác được ra lệnh phải lấy được xác của người lính về để kiểm soát và ghi ơn các liệt sĩ. Hôm tiếp theo, các bác đi lấy xác người lính về , nghe tin bộ binh chiến đấu về, nói rằng nơi đấy đã giải phóng rồi. Dù chỉ là đoán thôi nhưng các bác không biết đánh liều quay lại nhưng lại bị địch bắn. May là quân ta đáp trả khiến địch bỏ chạy nên các bác đến được nơi người lính kia đã hy sinh. Đó là đồng chí Diễm. Quân địch tàn ác tới mức chặt đầu người lính chọc vào cây sắt treo trên đầu cầu để khủng bố quân ta. Và xác của người lính ấy vẫn không lấy lại được, bị địch ném xuống sông.
Sau 1 năm, chiến trường Quảng Trị vẫn rất ác liệt. Đến lúc kí Hiệp định Paris lực lượng giải phóng ta cắm cờ ở đâu thì đó là đất của ta, cắm cờ ở đâu thì là đất của người ấy, lẫn lộn lãnh thổ. Cả đơn vị các bác chỉ còn 2 chiếc xe tăng, 1 chiếc bơi nước hỏng kính dùng để bắn ban ngày nhưng phải đối đầu với nhiều xe của địch. 2 chiếc xe ấy vẫn được triển lãm tại bảo tàng quân đội.
Ảnh kỷ niệm chương và bảng cựu chiến binh bác nhận được khi tham gia hội họp, gặp mặt những người đồng đội cũ
Bác là trung đội trưởng của đơn vị 2, người vinh dự được thay mặt cho đơn vị lên đọc quyết tâm chiến đấu gửi về bộ quốc phòng vẫn còn trên bảo tàng quân đội. Sau Quảng Trị, là trận đánh Campuchia, bác được đi học sĩ quan 3 năm ở biên giới Tây Nam, bác là đại đội trưởng khi ấy. Vào những ngày còn tại ngũ, bác có hàm trung úy.
Được nghe kể về truyện của đất nước ta ngày xưa, nghe kể về câu chuyện những ngày đầu nhập ngũ, nghe kể về cuộc đời của một người lính cộng sản lúc bấy giờ, trong tôi lại có nhiều dòng cảm xúc khó nói lên lời. Run sợ trước sự nặng nề, khắc nhiệt của chiến tranh, trước sự tàn độc của quân xâm lược. Nhưng vì thế mà tôi thêm cảm ái trước sự anh dũng của ông cha ta, biết ông công lao của những người đi trước, những sự hy sinh cao cả là nền móng cho nền độc lập bây giờ. Tôi và những người bạn đã dành cho bác lời cảm ơn và những lời chúc mà bọn tôi coi là tốt nhất, dù rằng không thể nào sánh được với sự hy sinh không kể thân mình của bác.
Đôi khi, hòa bình không phải thứ gì quá to tác, xa vời mà nó vẫn luôn ở bên cạnh ta, chỉ là ta có cảm nhận được nó hay không. Vậy nên nếu bạn đang cảm thấy cuộc sống thật khó khăn, khắc nhiệt thì hãy cứ bước tiếp, trân trọng những gì mình đang có. Bạn hãy thử dành cho mình một khoảng thời gian nhỏ, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, cảm nhận vẻ đẹp mà hòa bình mang lại để thêm yêu, trân trọng cuộc sống bây giờ - nền hòa bình được đánh đổi bằng sự hy sinh của ông cha.



