Bài viết

Tên gọi dân tộc cho những cây đàn cổ truyền

Tác giả: Phạm Thị Phương Anh

18/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày 1 tháng 6 năm 1969 – Ngày Quốc tế Thiếu nhi cuối cùng trong cuộc đời Bác Hồ, dù sức khỏe đã yếu đi nhiều, Người vẫn dành trọn buổi sáng để đón tiếp và nghe các em học sinh Trường Âm nhạc Việt Nam (nay là Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam) biểu diễn báo cáo kết quả học tập.

Hôm ấy, không gian không khí sinh hoạt nghệ thuật diễn ra vô cùng ấm cúng. Bác chăm chú thưởng thức từng tiết mục, từ những bản hòa tấu vĩ cầm, dương cầm hiện đại cho đến những điệu lý, bài ca cổ truyền được thể hiện qua tiếng sáo, tiếng bầu, tiếng nhị. Khi các em giới thiệu hai cây đàn dân tộc là "thập lục" và "tam thập lục", Bác mỉm cười nhân hậu rồi nhẹ nhàng nhắc nhở: "Tiếng Việt ta rất phong phú và rõ nghĩa. Sao các cháu không gọi là 'đàn 16 dây' và 'đàn 36 dây' cho dễ hiểu và gần gũi với nhân dân hơn?". Sự gợi ý tinh tế của Bác đã đem lại một cái tên mới, thuần Việt cho các nhạc khí cổ truyền từ ngày đó.

Sau mỗi tiết mục, Bác lại vỗ tay thật to và cổ vũ các bạn nhỏ hưởng ứng nhiệt tình. Khi chia kẹo, Bác không quên dặn chia thêm một phần cho em nhỏ tuổi nhất. Giữa không khí quây quần ấm áp của những "nghệ sĩ tí hon" đến từ khắp mọi miền Nam - Bắc, Bác dặn dò: "Các cháu phải chăm chỉ luyện tập, học thật giỏi để sau này dùng tiếng đàn, lời hát phục vụ nhân dân." Lời chỉ bảo ấy đã trở thành hành trang đi theo suốt cuộc đời nghệ thuật của nhiều tài năng âm nhạc nước nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn