Người có công giúp đỡ cách mạng

TÊN GỌI NGƯỜI CÓ CÔNG- NỖI NIỀM CỦA CÁC CỰU CHIẾN BINH.

Hải Phòng15/01/2026Nguyễn Thị Thu Hiền (Đoàn Xã Kẻ Sặt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử dựng nước và giữ nước, những con người đã cống hiến xương máu cho Tổ quốc luôn được xã hội tôn vinh bằng những danh xưng thiêng liêng như liệt sĩ, thương binh, bệnh binh, Bà mẹ Việt Nam anh hùng, hay anh hùng lực lượng vũ trang. Tuy nhiên, một tên gọi khác được dùng phổ biến hơn trong hệ thống chính sách là “người có công với cách mạng”.

Vấn đề đặt ra là: liệu danh xưng này có đang vô tình tạo ra khoảng cách, làm lu mờ sự hy sinh thầm lặng của nhiều người lính đã từng chiến đấu, nhưng may mắn trở về trong lành lặn?

Hàng vạn cựu chiến binh (CCB) từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc 1979, hay chiến trường Campuchia (K), đã từng cầm súng, đối mặt với cái chết, chịu đựng gian khổ, sống thiếu thốn, thậm chí chịu đựng di chứng chiến tranh đến tận hôm nay. Nhưng chỉ vì không bị thương, không có giấy tờ hoặc hồ sơ đầy đủ, họ không được xếp vào diện “người có công” theo tiêu chí hiện hành.

Điều này khiến nhiều CCB cảm thấy thiệt thòi, tổn thương, thậm chí bẽ bàng, như thể những năm tháng chiến đấu của họ bị lãng quên.

Công lao của người lính không chỉ nằm ở những tấm huân chương hay tỉ lệ thương tật trên cơ thể, mà còn ở ý chí, sự hy sinh thầm lặng, những ngày Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, của những ngày sống bám đá đánh giặc, chịu đói rét, hiểm nguy, đối mặt với bom đạn kẻ thù...

Nhiều người trong số họ phục viên, xuất ngũ không một mảnh giấy tờ, trở về làm lại cuộc đời trong lặng lẽ, họ không đủ những quy định do chính sách đề ra.

Họ không cần nhiều ở chính sách, mà cần một sự ghi nhận xứng đáng, một cách gọi tên đầy trân trọng, để không bị xem như những “người ngoài cuộc” trong chính cuộc chiến mà họ từng góp phần làm nên thắng lợi.

Việc xây dựng hệ thống tiêu chí rõ ràng để thực hiện chế độ, chính sách là cần thiết, để đảm bảo sự công bằng và minh bạch. Nhưng đừng để những tiêu chí cứng nhắc trở thành rào cản về mặt tinh thần. Một danh xưng, một lời ghi nhận đúng mực cũng có thể trở thành nguồn động viên lớn với những người lính già – những người không còn mong cầu gì ngoài sự tôn trọng và thấu hiểu.

Người có công không nên chỉ là một khái niệm pháp lý – nó phải là một sự ghi nhận toàn diện. Chúng ta cần một cái nhìn rộng mở và nhân văn hơn trong việc đánh giá, gọi tên và tưởng nhớ công lao của những người lính đã cống hiến cho đất nước. Đừng để sự hy sinh tuổi thanh xuân của họ trở thành sự lãng quên của chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn