Cựu chiến binh

TÊN NGƯỜI LÍNH KHẮC VỘI LÊN THÂN SÚNG

Câu chuyện về việc người lính khắc tên mình lên thân súng trước trận đánh lớn, như một cách tuyệt vọng để giữ lại dấu vết tồn tại giữa chiến trường nơi cái chết có thể xóa sạch mọi danh tính.

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Khánh Chi (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở chiến trường, con người có thể biến mất rất nhanh. Nhanh đến mức không kịp để lại tên tuổi. Bom đạn không hỏi anh là ai, đến từ đâu, còn bao nhiêu ước mơ. Nó chỉ xóa.

Chúng tôi hiểu điều đó từ rất sớm.

Vì thế, có những người lính đã chọn một cách rất lặng lẽ để níu lại sự tồn tại của mình: khắc tên lên thân súng.

Tôi nhớ một buổi chiều trước giờ xung phong. Pháo địch đã bắn suốt từ sáng, đất rung lên từng chập. Trong hầm trú ẩn chật hẹp, ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin bọc giấy đỏ soi lên gương mặt anh Tuấn – đồng đội cùng tiểu đội với tôi.

Anh không nói gì. Chỉ cúi xuống, dùng mũi dao nhỏ, cẩn thận khắc từng nét lên thân khẩu súng AK. Những đường khắc thô, không đều, nhưng rất dứt khoát.

Tôi hỏi anh làm gì.

Anh ngẩng lên, cười rất nhẹ:
– Lỡ tao không về… thì còn có cái mà biết.

Tôi im lặng. Không ai trong chúng tôi nói thêm lời nào. Bởi ai cũng hiểu: đây không phải mê tín, cũng không phải bi quan. Đây là sự chuẩn bị bình thản của người đã nhìn thẳng vào khả năng mình sẽ không còn sống.

Tên anh được khắc rất ngắn: “Tuấn – 1952”. Không quê quán. Không lời nhắn gửi. Chỉ chừng ấy thôi.

Đêm đó, chúng tôi xung phong.

Sáng hôm sau, tôi không còn thấy anh nữa.

Chúng tôi tìm thấy khẩu súng của anh bên mép giao thông hào. Thân súng lấm bùn, trầy xước, nhưng cái tên vẫn còn đó, hiện rõ dưới lớp đất khô. Anh thì không còn.

Tôi cầm khẩu súng lên, tay run run. Chưa bao giờ tôi thấy một cái tên lại nặng đến thế. Nó không chỉ là danh xưng. Nó là sự tồn tại cuối cùng còn sót lại của một con người giữa cơn lốc hủy diệt.

Sau chiến tranh, tôi đã gặp nhiều bia mộ, nhiều danh sách liệt sĩ. Nhưng cái tên khắc vội trên thân súng ấy vẫn ám ảnh tôi hơn tất cả. Bởi nó được khắc ra không phải để vinh danh, mà để không bị quên lãng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn