Bài viết

TÊN TIÊU ĐỀ: NỮ DÂN QUÂN NGÔ THỊ TUYỂN: ĐÔI VAI THÉP VÀ HUYỀN THOẠI 98KG

Gia Lai22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nữ dân quân Ngô Thị Tuyển: Đôi vai sắt và kỳ tích 98kg

Trong lịch sử giữ nước của dân tộc ta, có những con số đã trở thành huyền thoại. Một trong số đó là 98kg — trọng lượng của hai hòm đạn mà nữ dân quân Ngô Thị Tuyển đã vác trên vai trong trận chiến bảo vệ cầu Hàm Rồng năm 1965. Một kỳ tích không chỉ nằm ở sức mạnh cơ bắp, mà còn là biểu tượng của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Bối cảnh: "Tọa độ lửa" Hàm Rồng

Ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965, đế quốc Mỹ mở chiến dịch sấm sét đánh phá cầu Hàm Rồng (Thanh Hóa) – huyết mạch giao thông cực kỳ quan trọng. Chúng huy động hàng trăm lượt máy bay phản lực hiện đại nhất thời bấy giờ như F-105 "Thần sấm" và F-4 "Con ma" hòng cắt đứt con đường chi viện cho miền Nam.

Giữa mưa bom bão đạn, cả vùng đất Hàm Rồng rung chuyển. Tại làng Nam Ngạn, cô gái trẻ Ngô Thị Tuyển khi ấy mới 19 tuổi, chỉ nặng vỏn vẹn 42kg, đang hăng hái cùng lực lượng dân quân tiếp đạn, tải thương và trực tiếp chiến đấu.

Khoảnh khắc làm nên huyền thoại

Tình thế lúc đó vô cùng khẩn trương. Các khẩu đội pháo cao xạ của ta đang bắn trả quyết liệt nhưng lượng đạn tiêu thụ quá lớn, nguồn tiếp tế bị gián đoạn do bom đánh hỏng đường.Một chiếc xe chở đạn bị mắc kẹt tại một mương nước sâu, không thể tiến vào trận địa. Đạn trên xe cần được chuyển gấp lên mâm pháo để các chiến sĩ không phải ngừng bắn. Không một chút do dự, Ngô Thị Tuyển lao tới. Cô thấy hai hòm đạn pháo dính liền nhau bằng một thanh sắt, mỗi hòm nặng gần 50kg.Bình thường, phải hai nam thanh niên khỏe mạnh mới khiêng nổi một cặp hòm đạn như vậy. Nhưng trong giây phút sinh tử, khi tiếng máy bay gầm rú trên đầu và đồng đội đang chờ đạn, Ngô Thị Tuyển đã ghé vai, gồng mình vác cả hai hòm đạn nặng tổng cộng 98kg.

Cô băng qua đoạn đường lầy lội, vượt qua những hố bom còn nóng hổi khói thuốc súng để đưa đạn đến tận tay pháo thủ. Hình ảnh cô gái bé nhỏ vác khối lượng gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể mình chạy băng băng dưới làn đạn đã trở thành một biểu tượng bất diệt.

Tại sao con người có thể làm được điều đó?

Nhiều người sau này thường hỏi: "Lấy đâu ra sức mạnh thần kỳ như vậy?". Câu trả lời của bà Tuyển luôn rất thẳng thắn và giản dị:

"Lúc đó tôi không thấy nặng. Trong đầu chỉ nghĩ làm sao đưa đạn thật nhanh cho bộ đội bắn rơi máy bay Mỹ. Cái chết không sợ, thì sức nặng nào cũng vượt qua được hết."

Đó chính là sức mạnh của lòng yêu nướcý chí căm thù giặc. Khi con người bị đẩy vào ranh giới giữa cái sống và cái chết của dân tộc, năng lượng tiềm ẩn sẽ bộc phát vượt xa mọi giới hạn vật lý thông thường.

Ý nghĩa và Di sản

Chiến thắng Hàm Rồng trong hai ngày đó đã bắn rơi 47 máy bay Mỹ, một con số chấn động thế giới. Trong chiến công chung ấy, có những bước chân của Ngô Thị Tuyển.Tinh thần thép của bà đã chứng minh cho cả thế giới thấy rằng vũ khí hiện đại của Mỹ không thể khuất phục được ý chí của con người Việt Nam.Câu chuyện về bà đã trở thành bài học giáo dục lòng yêu nước cho bao thế hệ trẻ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng: Không có gì là không thể nếu chúng ta có mục tiêu đúng đắn và quyết tâm cao độ.

Sau chiến tranh, bà Ngô Thị Tuyển trở về đời thường, sống một cuộc đời khiêm nhường tại quê hương. Bà vẫn giữ nguyên chất thép của người con gái Nam Ngạn năm xưa: thẳng thắn, mạnh mẽ và đầy lòng nhân hậu.

Lời kết

Kỳ tích vác đạn 98kg không chỉ là một câu chuyện lịch sử, nó là một ngọn lửa. Ngọn lửa đó nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay rằng: Khi đối mặt với khó khăn, thay vì than vãn về "trọng lượng" của áp lực, hãy rèn luyện cho mình một "đôi vai" vững chãi và một ý chí kiên định.

Hãy nhìn vào cô gái 42kg năm ấy để thấy rằng: Giới hạn duy nhất là giới hạn do chúng ta tự đặt ra trong tâm trí mình!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn