Người có công giúp đỡ cách mạng

Tên truyện: Lửa Trên Sóng Cổ Chiên

Câu chuyện kể về cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng của dì Tư Hạnh, một người phụ nữ làm nghề chèo đò tại bến đò Phú Phụng. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt, dì không chỉ là người đưa khách sang sông mà còn là một "mắt xích" quan trọng trong đường dây giao liên, vận chuyển vũ khí và cán bộ qua vùng kìm kẹp của địch. Truyện ca ngợi lòng yêu nước, sự mưu trí và tinh thần bất khuất của người dân vùng ven sông Tiền.

Vĩnh Long07/04/2026Trần Lê Cẩm Tú (xã Phú Phụng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm cuối thập niên 60, xã Phú Phụng nằm giữa gọng kìm của các đồn bốt giặc. Dòng sông Cổ Chiên hiền hòa là thế, nhưng ban đêm lại rình rập những chiếc tàu tuần tra của địch với ánh đèn pha quét dọc mặt nước như mắt quỷ.

Dì Tư Hạnh năm đó ngoài bốn mươi, góa chồng sớm, sống trong một căn chòi nhỏ ven sông. Nghề của dì là chèo đò ngang. Tiếng mái chèo khua nước "ùm... oạp..." đã trở thành thanh âm quen thuộc của người dân nơi đây. Nhưng ít ai biết rằng, dưới đáy chiếc ghe tam bản cũ kỹ của dì, có một ngăn bí mật chứa đầy tài liệu và đôi khi là cả súng đạn của quân giải phóng.

Một đêm mưa tầm tã năm 1968, dì Tư nhận lệnh phải đưa một cán bộ chỉ huy quan trọng sang sông để kịp chuẩn bị cho chiến dịch tại Vĩnh Long. Khi chiếc ghe vừa ra đến giữa dòng, ánh đèn pha từ tàu tuần tra bất ngờ rọi trúng. Tiếng loa của lính ngụy vang lên chát chúa: — "Ghe kia! Đứng lại để kiểm soát!"

Người cán bộ phía sau nín thở, tay siết chặt khẩu súng ngắn. Dì Tư bình thản, khẽ nói: — "Chú cứ nằm im dưới sạp, để tui lo."

Dì không dừng chèo mà lại giả vờ luống cuống, làm chiếc ghe chao đảo. Khi lính trên tàu áp sát, thấy một người đàn bà gầy gò, mặt mày lấm lem đang cố tát nước khỏi chiếc ghe mục, chúng bắt đầu nạt nộ. Dì Tư giả bộ mếu máo: — "Mấy ông tha cho, con tui đang sốt cao bên kia sông, tui liều mình chèo sang mua thuốc, chứ giờ này ai dám ra sông làm gì cho chết thân..."

Nhìn thấy vẻ khắc khổ và nghe giọng khóc chân chất của dì, lại thêm cơn mưa mịt mù che mắt, bọn lính chủ quan chỉ rọi đèn qua loa rồi đuổi đi. Chiếc ghe của dì tiếp tục lướt đi trong bóng tối, đưa người cán bộ cập bến an toàn.

Nhưng cuộc chiến không phải lúc nào cũng có kết thúc êm đềm. Trong một chuyến vận chuyển vũ khí sau đó, dì Tư bị địch phát hiện. Để bảo vệ bí mật của mật khu, dì đã quyết định đánh đắm ghe rồi lặn xuống dòng nước xiết giữa những làn đạn bắn đuổi theo. Dì hy sinh, cơ thể tan vào dòng Cổ Chiên mà dì hằng gắn bó.

Chiến tranh qua đi, xã Phú Phụng ngày nay đã xanh ngát màu trái ngọt, bưởi da xanh và chôm chôm trĩu cành. Người dân vẫn kể cho con cháu nghe về "Bà mẹ chèo đò" năm ấy – người đã dùng lòng dũng cảm để bắc nhịp cầu cho ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn