Tên truyện: Những "Bóng Ma" Trên Rừng Bần
Để ngăn chặn tàu chiến giặc càn quét vào vùng ven xã Phú Phụng, đội du kích địa phương đã sáng tạo ra cách đánh "nghi binh" bằng những bù nhìn rơm trên cây bần. Câu chuyện ca ngợi sự mưu trí, biến những vật dụng bình thường nhất thành nỗi khiếp sợ cho quân thù trên sông nước Cổ Chiên.
Vào những năm 1970, địch thường xuyên dùng tàu bo bo chạy dọc sông Cổ Chiên, nã pháo bừa bãi vào những rặng bần ven xã Phú Phụng nhằm uy hiếp tinh thần nhân dân. Tiếng động cơ tàu gầm rú đêm ngày khiến bà con không yên giấc, vườn tược xơ xác vì đạn lạc.
Anh Sáu Bình, đội trưởng du kích xã, quyết định phải dạy cho chúng một bài học. Anh không dùng mìn hay súng lớn vì hỏa lực của ta lúc đó còn hạn chế. Thay vào đó, anh huy động thanh niên trong xã bện hàng chục con bù nhìn bằng rơm khô.
Đêm tối trời, anh cho anh em chèo xuồng ba lá, bí mật treo những con bù nhìn này lên các cành bần sát mép nước. Mỗi con bù nhìn được mặc bộ đồ bà ba đen, đầu đội nón tai bèo, tay cầm một thanh tre dài vót nhọn nhìn xa giống hệt như người đang cầm súng bắn tỉa.
Để tăng phần chân thật, anh Sáu cho gắn những sợi dây thừng dài nối từ bù nhìn vào tận sâu trong bụi rậm.
Khi đoàn tàu tuần tra của địch lừ lừ tiến vào rạch, anh Sáu ra lệnh giật dây. Những "bóng đen" trên cây bần bắt đầu lay động, lúc ẩn lúc hiện sau tán lá dưới ánh đèn pha quét qua quét lại của giặc. Một chiến sĩ nổ một phát súng chỉ thiên rồi im bặt.
Bọn lính trên tàu hoảng loạn kêu lên: — "Việt Cộng phục kích trên cây! Bắn! Bắn nát mấy lùm bần đó cho tao!"
Đại liên từ trên tàu nã xối xả vào rặng bần. Đạn vãi như mưa, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ và những bóng đen vẫn cứ "lắc lư" thách thức. Càng bắn, chúng càng sợ vì không thấy hỏa lực bắn trả, chỉ thấy những bóng người dày đặc như "vong hồn" hiện về giữa đêm xanh.
Bọn giặc hoang mang, tưởng mình lọt vào trận địa khổng lồ nên vội vã quay đầu tàu chạy trối chết ra phía sông lớn. Trong khi đó, anh Sáu Bình và đồng đội đã rút lui an toàn từ lâu, đứng từ xa cười thầm nhìn cảnh tàu địch phí hàng ngàn viên đạn chỉ để chiến đấu với... rơm khô.
Sáng hôm sau, người dân đi lượm vỏ đạn đồng về làm kỷ niệm, còn những con bù nhìn rơm vẫn đứng đó, ngạo nghễ bảo vệ bình yên cho xóm nhỏ.



