Người có công giúp đỡ cách mạng

Tên truyện: Tiếng Chim Đa Đa Trong Vườn Nhãn

Câu chuyện kể về Thành, một thiếu niên du kích mật tại xã Phú Phụng. Lợi dụng địa hình vườn tược rậm rạp và sự chủ quan của địch, Thành đã sáng tạo ra cách dùng tiếng chim gọi bầy để dẫn dụ lính đồn ra khỏi công sự, tạo điều kiện cho lực lượng ta tiêu diệt mục tiêu mà không tốn một viên đạn nào.

Vĩnh Long07/04/2026Lê Hoàng Linh (xã Phú Phụng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau cái chết của dì Tư Hạnh, không khí ở Phú Phụng càng thêm căng thẳng. Giặc lập thêm đồn bốt, hòng ngăn chặn sự tiếp tế của dân ta cho vùng căn cứ. Thành – khi đó mới 16 tuổi – hàng ngày vẫn giả vờ đi nhặt củi, hái lá thuốc trong những khu vườn nhãn cổ thụ để quan sát tình hình.

Thành có một biệt tài: giả giọng các loài chim giống hệt như thật. Cậu có thể hót tiếng sáo, tiếng bìm bịp kêu nước lớn, và đặc biệt là tiếng chim đa đa – loài chim mà tên chỉ huy đồn Phú Phụng cực kỳ yêu thích và muốn bắt về nuôi làm cảnh.

Một buổi chiều tà, khi ánh nắng vàng vọt trải dài trên những rặng dừa, Thành nấp sau một gốc nhãn già gần phía sau đồn. Cậu bắt đầu cất tiếng gọi: "Chát... chát... đa đa...". Tiếng kêu lảnh lót, vang xa, nghe vừa thiết tha vừa mời gọi.

Tên chỉ huy đồn đang ngồi nhâm nhi rượu, nghe tiếng chim thì sáng mắt lên. Hắn tin chắc đây là con đa đa trống rất quý. Hắn lệnh cho hai tên lính cận vệ mang lồng và lưới đi theo mình vào sâu trong vườn nhãn để bủa vây.

Thành vừa huýt sáo, vừa khéo léo di chuyển. Cậu không để chúng thấy mặt, chỉ dùng âm thanh để dẫn dụ chúng rời xa tầm che chở của đại liên trên tháp canh. Càng vào sâu, vườn nhãn càng tối và rậm rạp. Khi bọn giặc đã hoàn toàn lọt vào trận địa mai phục của các anh du kích đang ẩn mình dưới những hầm bí mật, Thành cất một tiếng chim lạ - dài và gắt hơn bình thường.

Đó là ám hiệu.

Chưa đầy năm phút, trận đánh kết thúc gọn lẹ. Tên chỉ huy và toán lính bị bắt sống mà không kịp phản kháng. Khẩu súng của chúng sau đó được chuyển ngay về cho đội du kích xã để tiếp tục chiến đấu.

Đêm đó, dưới ánh trăng rằm đổ xuống dòng Cổ Chiên, Thành ngồi bên bến nước, khẽ huýt một tiếng chim đa đa bình yên. Cậu biết rằng, mỗi tấc đất, mỗi nhành cây ở Phú Phụng này đều là một tai mắt, một cánh tay góp phần đuổi giặc, giữ lấy màu xanh cho quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn