Bài viết

TẾT CỦA MẸ TÔI

Phú Thọ26/12/2025đoàn xã liên sơn, tỉnh phú thọ (đoàn xã liên sơn, tỉnh phú thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tết đến mẹ tôi vất vả nhiều,
Mẹ tôi lo liệu đủ trăm chiều.
Sân gạch tường hoa, người quét lại
Vẽ cung trừ quỷ, trồng cây nêu.

Nuôi hai con lợn tự ngày xưa
Mẹ tôi đã tính “Tết thì vừa”.
Trữ gạo nếp thơm, mo gói bó
Dọn nhà, dọn cửa, rửa bàn thờ.

Nay là hăm tám tết rồi đây
(Tháng thiếu cho nên hụt một ngày),
Sắm sửa đồ lễ về việc tết,
Mẹ tôi đi buổi chợ hôm nay.

Không như mọi bận, người mua quà
Chỉ mua pháo chuột và tranh gà,
Cho các em tôi, đứa mỗi chiếc
Dán lên khắp cột, đốt inh nhà.

Giết lợn, đồ sôi, lại giết gà
Cỗ bàn xong cả từ hôm qua
Suốt đêm giao thừa, mẹ tôi thức
Lẩm nhẩm câu kinh Đức Chúa Ba.

Mẹ tôi gọi cả các em tôi
Đến bên mà dặn: “Sáng ngày mai
Các con phải dậy sao cho sớm
Đầu năm, năm mới phải lanh trai.

Mặc quần, mặc áo, lên trên nhà
Thắp hương, thắp nến lễ ông bà
Chớ có cãi nhau, chớ có quấy
Đánh đổ, đánh vỡ như người ta…”

Sáng mồng một, sớm tinh sương
Mẹ tôi cấm chúng tôi ra đường
Mở hàng mỗi đứa năm xu rưỡi
Rửa mặt hoa mùi nước đượm hương.

Thầy tôi lấy một tờ hoa tiên
Bút lông dầm mực, viết lên trên,
Trên những gì gì, tôi chẳng biết
Giữa đề năm tháng, dưới đề tên.

Mẹ tôi thắt lại chiếc khăn sồi,
Rón rén lên bàn thờ ông tôi
Đôi mắt người trông thành kính quá
Ngước xem hương cháy đến đâu rồi.

Mẹ tôi uống hết một cốc rượu
Mặt người đỏ tía vì hơi men,
Người rủ cô tôi đánh tam cúc
Cười ầm tốt đỏ đè tốt đen.

Tôi mặc một chiếc quần mới may
Áo lương, khăn lượt, chân đi giày,
Chô tôi sang lễ bên quê ngoại
Người dặn con đừng uống rượu say.

Xong ba ngày tết mẹ tôi lại
Đầu tắt, mặt tối, nuôi chồng con,
Rồi một đôi khi người giã gạo,
Chuyện trò kể lại tuổi chân son.

NHỚ TẾT
Lệ Hằng

Tôi lên chuyến tàu tuổi thơ về Tết xa
Hành trang mang theo chỉ là nỗi nhớ
Tấm vé vào ga là thuở còn bỡ ngỡ
Háo hức mong xuân mang Tết đến bên thềm...

Nhớ bó lạt mềm cha vót hồi đêm
Thếp lá dong cắt sau vườn xanh mướt
Mây nếp trắng, thịt ướp tiêu óng mượt
Hạt đậu vàng như những cánh hoa cau

Lũ trẻ con thức đợi bánh chín mau
Lách tách củi rơm, lửa hồng đôi má
Tam cúc lơ khơ đến khi mệt quá
Ngủ thiếp lúc nào cũng chẳng ai hay

Xuân ủ mùa cho sắc đào hây hây
Chúm chím nụ xinh như môi em bé
Nhớ vị mứt gừng ngọt thơm của mẹ
Thoang thoảng hương cay ấm cả góc nhà

Chú gà trống vàng ươm miệng ngậm hoa
Chễm chệ ngồi trên đĩa xôi nếp cái
Nụ tầm xuân còn thơm mùi ngai ngái
Sương ban mai cha mới hái sau vườn

Tết sắp về nên mai vàng tỏa hương
Ông nâng niu giò thủy tiên hoa trắng
Thược dược, lay ơn - cúc vàng như màu nắng
Hoa hiểu lòng người nhớ Tết phải không?

Chợ chiều ba mươi người vẫn chen đông
Tấp nập sắm đồ làm tất niên cúng Tết
Mẹ không quên lá mùi già, bồ kết
Cho con gái yêu ủ tóc gội đầu

Mâm ngũ quả đón Tết đủ sắc màu
Nải chuối xanh, bưởi vàng - cam quýt đỏ
Táo chín mọng, dăm quả hồng lấp ló
Bánh mứt, xôi chè mẹ mới sắm hôm qua

Trời cuối đông rải nắng ấm làm quà
Cháu ríu rít theo chân ông dạo chợ
Ghé Quảng bá ngắm quất vàng rực rỡ
Xuống Nghi tàm thăm đào nở trong mây

Đêm giao thừa cha đốt bánh pháo dây
Chị sợ bịt tai, em cười thích thú
Sớm mồng một mặt trời còn ngái ngủ
Nhìn xác pháo hồng cứ ngỡ là hoa

Năm mới gõ cửa chúc Tết mọi nhà
Mừng tuổi lộc non bằng mưa xuân lất phất
Cháu xúng xính theo bà lên chùa lễ Phật
Cầu ước một năm hạnh phúc đủ đầy
Tết chưa về mà nỗi nhớ đã đâu đây...

TẾT LÀNG XƯA

Tiêu Hà Minh

Làng tôi ngày xưa đón Tết

Cái nghèo tạm gác sau lưng

Mưa bay xôn xao lối ngõ

Củi lửa thơm nồng bánh chưng.

Xóm tôi ở tận cuối làng

Lũ trẻ mong năm nhiều Tết

Để vui không bao giờ hết

Trong cả giấc mơ ông bà.

Làng tôi bây giờ đón Tết

Vẫn mang hơi ấm thuở nào

Vẫn màu mùa xuân thơm thảo

Hương sắc đất trời nao nao.

Thời gian trôi đi

Giờ đã thành cha, thành chú

Mỗi bước gian truân, mỗi niềm vui nhắc nhủ

Trong lòng mình còn mãi Tết làng xưa.

(Rút trong “Những nẻo đường thơ” – Nxb Lao động 1997 tr 72).

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TẾT CỦA MẸ TÔI | Câu chuyện thời hoa lửa