Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tết giữa lòng địch qua lời kể của Đại tá tình báo Tư Cang phần 2

Đối với Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Nguyễn Văn Tàu (Tư Cang), những nhiệm vụ đặc biệt thực hiện trong dịp Tết vẫn còn hằn sâu trong ký ức. Dù đã gần 60 năm trôi qua, câu chuyện ông thuật lại vẫn rất chi tiết và hào hùng, giống như chỉ vừa mới xảy ra.

Thái Nguyên16/04/2026Lâm Nguyễn Chi3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân của tinh thần quả cảm

Ông Tư Cang thuật lại những ngày đầu của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Phía ta xác định các mục tiêu quan trọng để tấn công bao gồm: Dinh Độc lập, bộ tư lệnh hải quân ngụy, tổng nha cảnh sát đô thành Sài Gòn, khách sạn Caravelle, mỗi mục tiêu bố trí 15 chiến sĩ.

Ông kể lại: Lúc đó đồng chí Võ Văn Kiệt nói rằng, đánh vào Sài Gòn mà không đánh Đại sứ quán Mỹ là coi như không có đánh Sài Gòn. Các anh phải lựa gấp một đội để đánh vào Đại sứ quán Mỹ.

Nhận được chỉ đạo từ cấp trên, Tư Cang tức tốc trở về Long Nguyên, nơi có văn phòng của biệt động quân, để lấy thêm 15 chiến sĩ. Quá trình tuyển chọn, có 2 chiến sĩ đã nói với Tư Cang rằng: "Nếu không cho chúng tôi đánh, chúng tôi sẽ chết ở đây. Tụi tôi sẽ lên đạn và nổ súng chết ở đây".

Khi hỏi rõ lý do sự kiên quyết và dũng cảm của 2 chiến sĩ, ông mới biết là gia đình của họ đều đã nằm lại dưới họng súng của đế quốc Mỹ. Ông Tư Cang chia sẻ với đôi mắt rưng rưng: "Tôi đã nói với các chiến sĩ là đã bước chân vào nội thành Sài Gòn là khó có đường về, nhưng tinh thần của anh em khi đó đã lên cao, tôi đã quyết định chọn thêm 2 đồng chí ấy".

Chính vì thế, lực lượng đánh vào Đại sứ quán Mỹ trong nội đô Sài Gòn có thêm 2 chiến sĩ, tổng số là 17 người thay vì 15 như các đơn vị tấn công các mục tiêu khác.

Sau đợt 1 của cuộc Tổng tiến công và nổi dây Xuân Mậu Thân, trên đường phố Sài Gòn, giặc kết thành vòng vây, ráo riết truy lùng các cán bộ cách mạng. Trực thăng bay lượn vòng trên bầu trời, phát loa rao: "Ai chứa chấp Việt Cộng, 5 năm đến tử hình".

Ông Tư Cang bùi ngùi kể lại, giữa cao trào của cuộc tấn công, mẹ của ông đã lên tận Sài Gòn, vượt qua vòng vây của giặc, được một cô giao thông viên trong cụm tình báo dắt vào thăm ông trong một ngôi nhà ở Thị Nghè. Nhưng đó không phải chuyến thăm bình thường như những lần khác. Khi gặp được ông Tư Cang, mẹ của ông chỉ bình tĩnh nói rằng: "Má lên đây để thông báo cho mày rằng thằng Dẻo (liệt sĩ Trần Văn Dẻo, em trai ruột của Tư Cang) đã hy sinh rồi. Nhưng thà nó hy sinh như vậy má chịu, còn hơn là nó đi đầu hàng cho giặc".

Bà đã không rơi giọt nước mắt nào, giúp cho ông bình tĩnh để còn xử trí với địch. Đêm đó ông đã không thể chợp mắt, nằm một mình trong phòng, lặng lẽ rơi nước mắt vì nhớ thương người em trai.

Khi đi làm cách mạng, Trần Văn Dẻo muốn được về cùng đơn vị với Tư Cang, nhưng tổ chức phân công anh về lãnh đạo thanh niên xung phong tại Bà Rịa - Vũng Tàu. Trong một lá thư gửi cho người em trai, ông Tư Cang đã dặn em mình làm cách mạng thì dù ở đơn vị nào cũng phải phát huy truyền thống tốt đẹp của gia đình, đánh giặc là đánh tới cùng chứ nhất quyết không được đầu hàng.

Ký ức Tết trong lời kể của Đại tá Nguyễn Văn Tàu không chỉ là những khoảnh khắc sinh tử, mà còn là bản hùng ca về lòng dũng cảm, trí tuệ và nghĩa tình. Giữa khói lửa chiến tranh, ông cùng đồng đội đã sống, chiến đấu và chấp nhận hy sinh để đổi lấy mùa xuân hòa bình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn