THÀ LÀM QUỶ NƯỚC NAM, KHÔNG THÈM LÀM VƯƠNG ĐẤT BẮC
Mùa xuân năm 1285, hàng vạn tinh binh Nguyên – Mông dưới sự chỉ huy của Thoát Hoát Nhi ồ ạt vượt biên giới xâm lược Đại Việt. Trước thế giặc mạnh, triều đình nhà Trần thực hiện chiến lược rút lui để bảo toàn lực lượng, chờ thời cơ phản công. Việc rút lui giữa lúc địch truy đuổi gắt gao đòi hỏi phải có những mũi phong tỏa kiên cường, sẵn sàng hy sinh để che chắn cho vua Trần và đại quân chủ lực rút lui an toàn.
Đứng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc ấy, danh tướng Trần Bình Trọng – người mang dòng máu anh dũng và lòng trung quân ái quốc sâu sắc – đã tình nguyện nhận trọng trách chặn giặc tại khu vực bãi Đà Mạc – Thiên Mạc (hạ lưu sông Hồng).
Tại đây, một trận chiến bi tráng đã diễn ra. Trần Bình Trọng cùng một lực lượng ít ỏi đã dàn trận địa kiên cố, quyết tử để giữ chân cả biển binh lính giặc hung hãn. Tiếng gươm giáo khua vang trời, máu của các chiến sĩ nhà Trần hòa cùng dòng nước sông quê hương. Bằng tinh thần thép và lòng quả cảm phi thường, ông trực tiếp xông pha nơi trận mạc, chém giết nhiều tên địch, chặn đứng các đợt tấn công như vũ bão của giặc. Nhờ có bức tường thành sống ấy kiên cường cản bước địch suốt nhiều giờ liền, vua Trần cùng hoàng gia và bộ chỉ huy đã có đủ thời gian quý giá để rút lui toàn vẹn về vùng Thiên Mạc, bảo toàn hạt giống kháng chiến cho toàn dân tộc.
Do lực lượng quá chênh lệch và kiệt sức sau trận chiến khốc liệt, cuối cùng Trần Bình Trọng đã sa vào tay giặc. Nhận ra phong thái uy nghi, lẫm liệt và khí chất bất phàm của ông, chủ tướng quân Nguyên – Mông quyết định tìm mọi cách thu phục. Kẻ thù dùng những lời lẽ ngon ngọt dụ dỗ, hứa sẽ phong cho ông làm vương đất Bắc, ban cho vinh hoa phú quý nếu chịu quy thuận.


