THÁC GỌI HỒN – MỘT CÁI TÊN ĐAU ĐÁU
rong ký ức của những người lính từng chiến đấu ở Vị Xuyên, có những địa danh không cần nhắc nhiều nhưng vẫn khiến lòng người chùng xuống.
TỪ QUÊ PHÚ THỌ LÊN MẶT TRẬN
Năm 1978, chàng trai Phạm Văn Bình, quê xã Thanh Sơn, tỉnh Phú Thọ, vừa tròn 19 tuổi thì lên đường nhập ngũ.
Ngày rời quê, Bình mang theo lời mẹ dặn:
“Đi làm nhiệm vụ thì cố gắng hoàn thành. Đất nước cần các con, mẹ chỉ mong con trở về bình an.”
Sau thời gian huấn luyện, Bình được điều động lên biên giới phía Bắc và biên chế vào Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 122, Sư đoàn 313, Quân khu 2.
Những ngày đầu ở Vị Xuyên, anh sớm nhận ra đây không phải một cuộc hành quân bình thường. Núi đá dựng đứng, vực sâu hun hút, mùa đông lạnh buốt, mùa hè mưa rừng dữ dội.
Và phía trước là một mặt trận mà mỗi ngày đều có thể phải đối mặt với sinh tử.
THÁC GỌI HỒN – MỘT CÁI TÊN ĐAU ĐÁU
Trong ký ức của những người lính từng chiến đấu ở Vị Xuyên, có những địa danh không cần nhắc nhiều nhưng vẫn khiến lòng người chùng xuống.
Thác Gọi Hồn là một trong những địa danh như thế.
Tiếng thác nước giữa núi rừng hòa với tiếng pháo, tiếng súng. Nhiều người lính đã nằm lại trên những triền núi, trong những khe đá, giữa những trận chiến mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Phạm Văn Bình và đồng đội được giao nhiệm vụ bám trụ, bảo vệ trận địa và sẵn sàng chiến đấu tại khu vực này.
TRẬN CHIẾN TRONG MƯA PHÁO
Một ngày mùa hè năm 1984, sau nhiều giờ pháo kích, đơn vị của Bình nhận lệnh giữ vững vị trí chiến đấu.
Tiếng pháo liên tục dội xuống.
Đá núi rung chuyển. Đất đá từ trên cao đổ xuống công sự.
Bình cùng đồng đội ép sát người xuống hầm, chờ thời điểm phản kích.
Một chiến sĩ trẻ bên cạnh Bình hỏi:
“Anh Bình, liệu mình có giữ được không?”
Bình trả lời:
“Còn người là còn chốt. Anh em mình phải giữ.”
Sau đợt pháo kích, tiếng súng bộ binh bắt đầu vang lên.
Đơn vị lập tức vào vị trí.
Bình cùng đồng đội bám từng mỏm đá, từng công sự để chống trả.
Giữa lúc trận chiến diễn ra ác liệt, một chiến sĩ trong tổ bị thương.
Bình cùng đồng đội tìm cách đưa người bị thương về phía sau.
Nhưng đường núi lúc ấy đầy khói lửa. Một tiếng nổ lớn khiến cả nhóm bị hất tung.
Khi Bình tỉnh lại, người đồng đội bên cạnh đã không còn nói được nữa.
Anh ôm lấy người bạn, gọi mãi:
“Đồng chí ơi! Tỉnh lại đi!”
Nhưng chỉ còn tiếng pháo vọng lại từ những vách núi.
Người lính trẻ đã nằm lại.
Bình cắn chặt môi, nước mắt hòa với bụi đất.
Rồi anh đứng dậy.
Khẩu súng vẫn trên tay.
Trận chiến chưa kết thúc.
“KHÔNG ĐỂ ĐỒNG ĐỘI NẰM LẠI MỘT MÌNH”
Sau trận đánh, Bình và đồng đội tìm cách đưa những người hy sinh về vị trí tập kết.
Nhưng có những khu vực quá hiểm trở, bom pháo vẫn tiếp tục trút xuống, khiến việc tìm kiếm gặp vô vàn khó khăn.
Nhiều người đã nằm lại giữa núi đá.
Bình nhớ mãi một câu nói của người chỉ huy:
“Còn đồng đội ở đâu thì phải tìm. Không để anh em nằm lại một mình.”
Những người lính tiếp tục bám trụ.
Có khi vừa chiến đấu xong đã phải sửa công sự.
Có khi đang ăn vội miếng lương khô thì pháo lại dội xuống.
Có những ngày nước uống khan hiếm, cả tổ chia nhau từng ngụm.
Nhưng tình đồng đội khiến họ không bỏ cuộc.
NHỮNG NGƯỜI NẰM LẠI Ở VỊ XUYÊN
Phạm Văn Bình đã chứng kiến quá nhiều đồng đội hy sinh.
Có người quê ở Phú Thọ.
Có người từ Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Nam, Hải Phòng…
Họ đến từ những miền quê khác nhau nhưng cùng chung một nhiệm vụ: bảo vệ từng tấc đất biên cương.
Sau mỗi trận đánh, người còn sống lại lặng lẽ nhắc tên những người đã mất.
Có những cái tên được khắc lên mảnh gỗ.
Có những kỷ vật được cất vào túi áo.
Và có những lời hứa không bao giờ quên.
Bình thường nói:
“Chúng tôi không quên các anh. Chỉ cần còn một người sống, ký ức về các anh vẫn còn.”
TRỞ VỀ SAU NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Phạm Văn Bình trở về quê hương Phú Thọ.
Ông lập gia đình, làm ăn và sống cuộc đời bình dị.
Nhưng mỗi khi nghe tiếng thác nước, tiếng pháo hoa trong những ngày lễ, ký ức Vị Xuyên lại trở về.
Ông nhớ những đêm nằm trong công sự.
Nhớ những người đồng đội.
Nhớ những khuôn mặt trẻ tuổi đã mãi mãi dừng lại ở chiến trường.
Ở tuổi 67, ông thường nói với con cháu:
“Các cháu hãy sống thật tốt. Đừng để chiến tranh trở lại. Hòa bình hôm nay là điều mà thế hệ chúng tôi đã phải đánh đổi bằng tuổi trẻ và máu xương.”
THÁC GỌI HỒN – LỜI NHẮC CỦA THỜI GIAN
Thác Gọi Hồn hôm nay vẫn chảy giữa núi rừng Vị Xuyên.
Dòng nước vẫn đổ xuống, ngày đêm không ngừng nghỉ.
Nhưng với những người lính từng chiến đấu ở nơi ấy, tiếng thác không chỉ là âm thanh của núi rừng.
Đó như tiếng gọi của ký ức.
Tiếng gọi tên những người đồng đội đã nằm lại.
Tiếng gọi của một thời tuổi trẻ.
Có những người lính đã không trở về. Nhưng họ không mất đi. Họ hóa vào đất, vào đá, vào núi rừng biên giới và sống mãi trong ký ức của đồng đội.
Cựu chiến binh Phạm Văn Bình vẫn giữ trong lòng lời hứa năm nào:
“Chúng tôi còn sống thì không được phép quên những người đã hy sinh.”
Và đó chính là ý nghĩa của “hoa lửa” – những con người đã cháy hết mình trong chiến tranh, để hôm nay các thế hệ sau được sống dưới bầu trời hòa bình.
Thác Gọi Hồn – một địa danh, một ký ức, một lời tri ân.
Nơi ấy, tuổi xuân của những người lính Vị Xuyên đã hóa thành bất tử.



