THẠCH HÃN – DÒNG SÔNG CỦA KÝ ỨC VÀ SỰ HY SINH
Có những âm thanh tưởng như đã lùi xa cùng năm tháng, nhưng với bà Nguyễn Thị Thu, người nữ du kích năm xưa, chúng vẫn còn vang vọng mãi trong ký ức.
Đó là tiếng bom rơi xé trời Quảng Trị.
Đó là tiếng đạn gào trong đêm tối.
Đó là những tiếng gọi nghẹn ngào: "Mẹ ơi!", "Đồng đội ơi!" giữa dòng nước đỏ lửa.
Dù có 4 năm tham gia du kích, nhưng điều đọng lại sâu sắc nhất trong cuộc đời bà chính là 81 ngày đêm lịch sử bên dòng sông Thạch Hãn mùa hè đỏ lửa năm 1972.
Ngày ấy, bà cùng nhiều người dân Quảng Trị âm thầm chèo những con đò nhỏ vượt qua mưa bom bão đạn, đưa bộ đội sang sông, vận chuyển thương binh, tiếp tế lương thực và đạn dược cho chiến trường.
Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với cái chết.
Mỗi nhịp chèo là một nhịp tim thắt lại.
Không ai biết liệu mình có trở về hay không.
Nhưng tất cả đều chung một niềm tin:
"Còn người là còn giữ trận địa, còn sức là còn phục vụ Tổ quốc."
Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, nhưng những người ở lại vẫn mang trong tim ký ức không thể nào quên về những đồng đội đã hóa thân vào dòng sông Thạch Hãn.
Nhà thơ Lê Bá Dương từng viết:
"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi hai mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm."
Những câu thơ ấy không chỉ là lời nhắc nhớ về một thời hoa lửa, mà còn là nén tâm nhang tri ân gửi đến những người con đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.



