Thái Bảo Trâm - THCS Hòa Hiếu 1- phường Thái Hòa - Câu chuyện một thời Hoa lửa
Kính thưa các thầy cô giáo, các cô chú, anh chị đoàn viên, chị phụ trách cùng toàn thể các bạn đội viên thân yêu! Em tên là Thái Thị Bảo Trâm, đến từ Chi đội 6D, Trường Trung học cơ sở Hòa Hiếu 1. Trong bài tuyên truyền về Đề án “Câu chuyện Thời Hoa Lửa”, hôm nay em xin phép được kể về một người mà em vô cùng yêu thương và trân trọng. Đó chính là ông nội em – một nhân chứng lịch sử của thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, một cựu chiến binh nay đã mất. Kính thưa các thầy cô giáo, các cô chú và toàn thể các bạn đội viên! Chúng ta thật may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong hòa bình. Chúng ta được ăn no, mặc ấm, được đến trường mỗi ngày và được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình, thầy cô. Nhưng để có được những điều tưởng như giản đơn ấy, đã có biết bao anh hùng phải đánh đổi bằng xương máu, bằng nước mắt, bằng cả tuổi xuân và mạng sống của mình. Người ta gọi thời kỳ đó là Thời Hoa Lửa – bởi đó là giai đoạn lịch sử đầy gian khổ, thử thách, nhưng cũng vô cùng anh dũng, quật cường và rực rỡ. Giữa chiến tranh tàn khốc, tinh thần chiến đấu kiên cường và lòng yêu nước cháy bỏng của những người lính đã trở thành “những bông hoa đẹp nở lên giữa bom đạn. Hoa Lửa không chỉ là tên gọi của một thời kỳ, mà còn là biểu tượng của chí, của niềm tin, của khát vọng hòa bình. Đó là những giá trị cao đẹp đã được hun đúc, kết tinh qua biết bao hy sinh của cha anh. Nói về ông của em, em xin được kể bằng tất cả sự trân trọng, tự hào và xúc động nhất. Dù ông đã mất nhưng những kỷ niệm và ký ức về những năm tháng chiến đấu gian khổ vẫn luôn sống mãi trong trái tim ông. Ông đã chứng kiến biết bao đồng đội ngã xuống giữa đạn bom khốc liệt để hôm nay ông được ngồi đây kể về những niềm tự hào của dân tộc. Khi Tổ quốc cất tiếng gọi thiêng liêng, ông đã lên đường tham gia kháng chiến. Ông rời xa vợ con, rời mái nhà nhỏ để đáp lại tiếng gọi của non sông. Ông luôn nói rằng: “Tổ quốc cần thì mình sẵn sàng hy sinh." Trong suốt những năm tháng ấy, ông đã chiến đấu ở nhiều chiến trường ác liệt, nơi bom đạn rền vang ngày đêm. Ông phải đối mặt với vô vàn thiếu thốn, hiểm nguy, từ cái đói, cái rét đến thương tích và những trận chiến không cân sức. Nhưng dù gian khổ đến đâu, ông và đồng đội vẫn luôn giữ vững tinh thần thép, lòng quyết tâm và niềm tin vào ngày chiến thắng. Ông từng kể rằng, trong một trận đánh giữa rừng sâu, đơn vị của ông hoàn toàn thiếu ăn, thiếu nước và thiếu thuốc men. Khi ấy, một đồng đội bị sốt rét nặng, người run lên bần bật vì lạnh. Không chút do dự, ông đã cởi chiếc áo ấm duy nhất của mình để khoác cho đồng đội, rồi còn chia nốt viên thuốc cuối cùng để cứu người đang nằm hấp hối trong tay mình. Ông nói: “Chỉ cần đồng đội khỏe lại là mừng rồi. Lúc đó, ông không thấy lạnh, cũng chẳng thấy sợ. Trong chiến tranh, tình đồng chí còn quý hơn cả mạng sống." Rồi ông kể về một trận đánh khác. Hôm đó, cả tiểu đội vừa mới chia nhau những miếng lương khô ít ỏi để cầm cự qua ngày thì bất ngờ bị pháo giặc dội xuống. Bom nổ chát chúa, đất đá bay mù trời. Nhiều người chưa kịp ăn xong miếng lương khô đã phải lao ngay vào hầm trú ẩn, sẵn sàng chiến đấu. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông hiểu rõ hơn bao giờ hết rằng sự sống quá mong manh, và hòa bình quý giá biết nhường nào. Trong trận đánh ấy, giữa tiếng bom đạn rung chuyển cả cánh rừng, ông bỗng nghe thấy tiếng hét thất thanh của đồng đội. Một người bị mất đi đôi chân, máu thấm đỏ mặt đất. Một người khác bị mảnh đạn găm vào mắt, ôm mặt kêu lên đau đớn, tuyệt vọng. Không kịp suy nghĩ, ông và các đồng đội lập tức lao lên, bất chấp hiểm nguy có thể ập đến bất cứ lúc nào. Họ dìu từng người bị thương rời khỏi điểm trúng bom, kéo nhau về nơi trú ẩn an toàn giữa tiếng nổ còn vang vọng khắp rừng. Ông nói với em rằng: “Lúc đó, ông chỉ nghĩ một điều: sống cùng sống, chết cùng chết. Đồng đội còn mình còn, không bỏ ai ở lại.” Thật may mắn, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tất cả đồng đội của ông đều sống sót. Khi đã an toàn trong lán trại, mọi người ôm chặt lấy nhau, những người đàn ông kiên cường giữa chiến trường mà khóc như những đứa trẻ. Họ vừa khóc vì đau đớn, vì sợ hãi, nhưng cũng vì niềm hạnh phúc khi vẫn còn giữ được nhau giữa bom đạn khốc liệt. Rồi họ tự tay rửa vết thương, băng bó cho nhau, tiếp tục chống chọi để sống và chiến đấu. Ông kể lại những câu chuyện ấy bằng giọng trầm ngâm, đôi khi giọng run lên, còn đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức về những ngày bom đạn, về đồng đội ngã xuống, về những khoảnh khắc cận kề cái chết... vẫn còn in sâu trong trái tim ông. Khi đất nước thống nhất, ông trở về quê hương với thân thể mang đầy những vết tích chiến tranh. Mái tóc sớm bạc, dáng người gầy đi nhiều, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng lên mỗi khi kể về những năm tháng hào hùng ấy. Trở về với gia đình, với cuộc sống bình yên nơi quê nhà, đó là niềm hạnh phúc mà không phải ai cũng may mắn có được sau chiến tranh. Với những cống hiến và hy sinh của mình, ông đã được Nhà nước trao tặng nhiều huân chương, huy chương kháng chiến, những tấm kỷ niệm chương ghi nhận công lao của một người lính kiên trung, bất khuất. Nhưng với riêng chúng em, những đứa cháu nhỏ, ông còn hơn cả một người anh hùng. Ông là một tấm gương sáng, là niềm tự hào vĩ đại của cả gia đình – người đã dạy em biết trân trọng hòa bình, biết biết ơn những người đã ngã xuống, và biết sống tử tế, nghĩa tình như ông. Từ những câu chuyện mà ông đã kể, em càng thêm khâm phục lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của thế hệ cha ông. Dù phải đối mặt với muôn vàn khó khăn, gian khổ, các ông vẫn không bao giờ lùi bước. Tinh thần đồng đội, tinh thần dân tộc, sự hy sinh quên mình của những người lính năm xưa thật vô cùng đáng trân trọng. Chính những phẩm chất ấy đã tạo nên con người Việt Nam kiên cường, bất khuất, làm nên chiến thắng của dân tộc ta và mang lại hòa bình cho thế hệ hôm nay. Đối với bản thân em một đội viên còn nhỏ tuổi em luôn ý thức được rằng mình cần phải làm gì để giữ gìn và tiếp nối những di sản quý báu mà cha ông để lại. Em cũng như bao đội viên khác luôn mong muốn được tiếp tục phát huy tinh thần trách nhiệm, lòng biết ơn, sự gần gũi và những nét đẹp truyền thống của dân tộc, của những con người đã anh dũng ngã xuống vì Tổ quốc. Em ước mơ sau này mình sẽ trở thành một nhà văn. Em muốn, trong những trang viết của mình, đem đến cho đời những tác phẩm hay, có giá trị, những câu chuyện mang năng lượng tích cực, lan tỏa yêu thương và khơi dậy sức mạnh đoàn kết – từ chính nơi em đang sống cho đến ngoài xã hội. Em mong rằng, qua những trang văn ấy, những người đi trước – những cựu chiến binh như ông nội của em sẽ luôn sống mãi trong trái tim mọi người, vẫn sáng lên như những ngọn đuốc soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau. Chúng ta – những thế hệ măng non, những mầm xanh của đất nước – ngoài việc học tập thật tốt, còn có trách nhiệm giữ gìn và tiếp nối ngọn lửa truyền thống. Chúng ta phải biết trân trọng và phát huy những giá trị mà cha ông ta đã đổ bao mồ hôi, xương máu để bảo vệ và gìn giữ. Mỗi hành động đẹp, mỗi việc làm tốt, mỗi nỗ lực học tập đều là cách để chúng ta góp phần xây dựng quê hương, để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước. Việc tìm hiểu và kể lại câu chuyện của ông em cũng như bao câu chuyện khác của các bạn cũng là cách chúng ta gìn giữ ký ức. Các đội viên, các chi đội, liên đội thân mến! Chúng ta hãy tích cực tham gia Đề án “Câu chuyện Thời Hoa Lửa”, để mỗi chúng ta đều trở thành một sứ giả truyền thông, người giữ gìn, lan tỏa và chia sẻ những giá trị, những câu chuyện đầy cảm hứng, mang đến năng lượng tích cực cho mọi người xung quanh. “Em xin kính chúc các thầy cô, các cô chú, các bác và toàn thể các đội viên nhiều sức khỏe, hạnh phúc và thành công. Em xin chân thành cảm ơn quý thầy cô, các cô chú, các bác và các đội viên đã lắng nghe bài chia sẻ của em."



