Thái Nguyên là vùng đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng.
Trong các cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc, nhân dân nơi đây đã đóng góp to lớn cả về sức người, sức của, trở thành hậu phương vững chắc và căn cứ quan trọng của cách mạng Việt Nam.
Tiêu biểu trong lịch sử đấu tranh tại Thái Nguyên là Ðội Cấn (1888–1918), tên thật Trịnh Văn
Cấn, quê Vĩnh Phúc. Ông lãnh đạo cuộc khởi nghĩa Thái Nguyên năm 1917 chống thực dân
Pháp. Dù thất bại, cuộc khởi nghĩa đã thể hiện tinh thần yêu nước mạnh mẽ và trở thành dấu
mốc quan trọng trong phong trào đấu tranh đầu thế kỷ XX.
Cùng tham gia lãnh đạo khởi nghĩa có Lương Ngọc Quyến (1885–1917), quê Thái Bình. Ông là
chiến sĩ yêu nước kiên trung, dù bị giam cầm vẫn giữ vững khí tiết, góp phần thắp lên ngọn
lửa cách mạng tại địa phương.
Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, nhiều gia đình ở Thái Nguyên có những hy sinh lớn lao.
Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Lợi (sinh năm 1920, huyện Phú Bình) có hai con trai hy
sinh vì Tổ quốc. Các thương binh như ông Hoàng Văn Lục (sinh năm 1948, huyện Ðại Từ) từng
trực tiếp chiến đấu tại chiến trường miền Nam, bị thương nặng nhưng khi trở về vẫn tích cực
lao động và tham gia công tác xã hội.
Ngoài ra, nhiều cựu chiến binh như ông Nông Văn Hòa (sinh năm 1952, huyện Võ Nhai) bị
nhiễm chất độc hóa học trong chiến tranh nhưng vẫn nỗ lực vượt khó, tham gia tuyên truyền
giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Bên cạnh những người trực tiếp cầm súng, còn có biết bao người dân bình dị đã nuôi giấu cán
bộ, tiếp tế lương thực, bảo vệ cơ sở cách mạng trong những năm tháng gian khổ. Chính sự hy
sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Ngày nay, việc chăm lo, tri ân người có công là trách nhiệm và đạo lý của Ðảng bộ, chính
quyền và nhân dân Thái Nguyên. Truyền thống “Uống nước nhớ nguồn” tiếp tục được gìn giữ,
trở thành động lực để thế



