Thái Văn A – "Mắt thần" không bao giờ chớp trên đảo thép
Câu chuyện về người chiến sĩ bám trụ trên đỉnh cao nhất của đảo Cồn Cỏ giữa mưa bom bão đạn. Dù bị thương nặng và đất đá vùi lấp, ông vẫn không rời vị trí để làm "đôi mắt" dẫn đường cho pháo binh bắn hạ máy bay Mỹ.
Đảo Cồn Cỏ những năm 1960 được ví như một con tàu thép hiên ngang giữa biển Đông, nhưng cũng là nơi hứng chịu mật độ bom đạn khủng khiếp nhất. Thái Văn A được giao nhiệm vụ đứng trên đài quan sát cao nhất đảo để theo dõi máy bay địch. Đỉnh đài là mục tiêu số một mà không quân Mỹ muốn san phẳng để triệt hạ tầm nhìn của ta. Trong một trận oanh tạc dữ dội, một quả bom nổ ngay sát chân đài khiến đất đá đổ sụp, vùi lấp cả cơ thể Thái Văn A.
Khi đồng đội hốt hoảng đào bới và đưa ông ra khỏi đống đổ nát, gương mặt ông đã biến dạng vì máu và bụi khói. Đồng đội xót xa giục: — "Anh A ơi, vết thương sâu quá, đầu anh máu chảy nhiều lắm! Để chúng em đưa anh xuống hầm phẫu thuật ngay!"
Thái Văn A gạt tay đồng đội, ông dùng vạt áo sờn rách lau vội vệt máu đang chảy xuống mắt, tay vẫn ôm chặt chiếc ống nhòm: — "Không được! Tôi mà xuống là pháo mình mất mắt. Máy bay địch đang chuẩn bị đợt công kích mới, tôi phải ở lại để báo tọa độ. Các đồng chí cứ bám vị trí, tôi còn thở là còn quan sát!"
Ông lảo đảo đứng dậy, bám vào vách đá để giữ thăng bằng rồi áp mắt vào ống nhòm. Giọng ông vang lên đanh thép qua bộ đàm: "Hướng 2, tọa độ X, máy bay đang bổ nhào! Bắn!". Suốt nhiều ngày đêm ròng rã, bất chấp những cơn đau hành hạ và tiếng gầm rú kinh hồn của phản lực Mỹ, "mắt thần" Thái Văn A vẫn đứng đó như một cột mốc sống. Tinh thần của ông đã giúp pháo binh đảo Cồn Cỏ bắn rơi hàng chục máy bay giặc, giữ vững chủ quyền biển đảo trong những năm tháng khốc liệt nhất.



