Thầm lặng
Không cầm súng nơi tuyến đầu đánh giặc, không chỉ huy những cuộc đánh lớn nhưng vẫn phải đối diện với đầy những hiểm nguy, gian khó trên những chặng đường băng rừng vượt núi. Và ông Đỗ Đức Bảo là sự hi sinh thầm lặng như thế
Trong những năm chống Mỹ, ông nhận nhiệm vụ vận tải hàng, chi viện cho miền Nam. Công việc của ông không ồn ào, chẳng hào quang nhưng mỗi chuyến đi là một ván cược sinh tử.
Ngày ông nhận nhiệm vụ là khi nỗi đau gia đình còn chưa kịp nguôi ngoai: cha ông mới hy sinh chỉ vỏn vẹn hai tháng trước trong một chuyến chi viện vào Nam bằng đường biển. Nhưng ông không cho phép mình chùn bước. Ông lặng lẽ khoác ba lô lên vai, theo đơn vị lên đường, tiếp tục con đường cha mình còn dang dở.
Trên đường vận chuyển hàng vào Nam, máy bay Mỹ bất ngờ xuất hiện rồi trút bom xuống đại đội của ông. Bom nổ đã vùi lấp ông. Ngay khi tiếng bom vừa dứt, đồng đội đã nhanh chóng đi tìm ông. Họ gọi tên ông giữa khói bụi và đất đá ngổn ngang nhưng không có tiếng đáp lời. Cuộc tìm kiếm diễn ra trong tuyệt vọng, từng bàn tay bới đất, từng nhát cuốc đào lên với hy vọng mong manh. Đến khi tìm thấy ông, đất đá đã vùi lấp quá lâu, ông không còn thở nữa. Ông đã hy sinh khi nhiệm vụ còn dang dở
Ông ngã xuống không tiếng súng, không kèn trống nhưng để lại nỗi đau cho gia đình và sự tiếc thương vô hạn của đồng đội. Sự hy sinh của ông nối tiếp sự hy sinh của cha mình. Cố ngoại tôi thương chồng thương con quá khóc đến mù lòa cả hai mắt, một gia đình vậy mà mất đi hai trụ cột vững chắc để lại nỗi đau kéo dài với người ở lại.
Câu chuyện ấy không chỉ để nhớ về một sự hy sinh, mà còn là bài học sâu sắc dành cho thế hệ trẻ hôm nay. Hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu xương của những con người đã lặng lẽ ngã xuống. Mỗi người trẻ càng cần sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại và nỗ lực góp phần xây dựng đất nước xứng đáng với những hy sinh ấy.


