Khác

Thăm nhà Truyền thống Học viện Chính trị

Lúc đó cũng vào mùa thu, nắng nhẹ, gió nhẹ làm lòng người trở nên khoan khoái, dễ chịu. Một cảm giác tươi mới xen lẫn những bỡ ngỡ, băn khoăn của buổi ban đầu. Cũng như thời điểm này, trong những ngày mùa thu đó, tất cả cán bộ, học viên, nhân viên, chiến sĩ đang trong không khí phấn khởi, hăng say giảng dạy, công tác tích cực chào mừng kỷ niệm Ngày truyền thống của Học viện. Để có kiến thức, hiểu biết về môi trường công tác mới, chúng tôi được cấp uỷ, chỉ huy đơn vị tổ chức cho tham quan Nhà tr

Phú Thọ27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lúc đó cũng vào mùa thu, nắng nhẹ, gió nhẹ làm lòng người trở nên khoan khoái, dễ chịu. Một cảm giác tươi mới xen lẫn những bỡ ngỡ, băn khoăn của buổi ban đầu.

    Cũng như thời điểm này, trong những ngày mùa thu đó, tất cả cán bộ, học viên, nhân viên, chiến sĩ đang trong không khí phấn khởi, hăng say giảng dạy, công tác tích cực chào mừng kỷ niệm Ngày truyền thống của Học viện. Để có kiến thức, hiểu biết về môi trường công tác mới, chúng tôi được cấp uỷ, chỉ huy đơn vị tổ chức cho tham quan Nhà truyền thống, nơi lưu giữ sống động về lịch sử của Học viện. Những ấn tượng, cảm xúc khi được hoà vào dòng lịch sử truyền thống đó, trong suốt cả quãng thời gian công tác của mình, có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên.Không gian lưu giữ, bảo tồn giá trị truyền thống, lịch sử tại Nhà truyền thống của Học viện khá rộng và thoáng. Bước theo lối cầu thang lên tầng 3, cảm nhận đầu tiên của tôi đó là sự trang trọng, ấm cúng và sinh động. Lịch sử, truyền thống được hiện lên thật cụ thể, chân thực và dễ hiểu qua những kỷ vật, những bức tranh, tấm hình… được lưu giữ, gợi về những chặng đường mà toàn thể cán bộ, học viên, nhân viên, chiến sĩ của Học viện đã đi qua để xây dựng nên Học viện Chính trị anh hùng.Tôi đã dừng lại rất lâu trước bức ảnh Bác Hồ nói chuyện với cán bộ, chiến sĩ của Học viện. Ngày 25 tháng 10 năm 1951, dù bận trăm công nghìn việc, Bác vẫn dành thời gian đến thăm và nói chuyện với cán bộ, giảng viên của Nhà trường. Giữa núi rừng Việt Bắc, anh em cán bộ ngồi xung quanh Bác, lắng nghe từng lời Bác dạy. Tôi cảm nhận được sự gần gũi, bình dị, gắn bó của vị lãnh tụ đối với anh em chiến sĩ. Mọi khoảng cách như bị xoá nhoà đi, không gian núi rừng chẳng những không lạnh lẽo mà còn như được làm ấm lên bởi tình thương yêu cán bộ, chiến sĩ của vị cha già dân tộc, của tình đồng chí, đồng đội. Qua nghiên cứu tài liệu, tôi cũng được biết Bác Hồ đã ba lần đến thăm và nói chuyện với cán bộ, chiến sĩ Học viện. Bác đã trực tiếp giảng giải cho cán bộ, chiến sĩ ta về tình hình thế giới, tình hình trong nước, nhiệm vụ của cách mạng, nhiệm vụ của Nhà trường. Không những thế, lần nào về thăm, Bác cũng quan tâm động viên, thăm hỏi tình hình ăn ở, sinh hoạt, học tập, công tác của bộ đội. Và câu nói “Phải học tập chính trị: quân sự mà không có chính trị như cây không có gốc, vô dụng lại có hại… Đã là Quân đội nhân dân thì phải học chính sách của Đảng” của Bác trong lần đầu Bác về thăm Học viện đã trở thành tôn chỉ, mục tiêu và động lực cho cán bộ, giảng viên, học viên, nhân viên, chiến sĩ của Học viện nỗ lực phấn đấu góp phần xây dựng quân đội vững mạnh về chính trị. Thấm nhuần lời dạy và xứng đáng với sự kỳ vọng, quan tâm của Bác, Học viện Chính trị trong những năm qua đã không ngừng cố gắng, nỗ lực làm tròn những điều Bác dạy.Các bức ảnh, kỷ vật, hiện vật hay dòng hồi ký được lưu giữ tại Nhà truyền thống đưa chúng tôi về với những ngày đầu, Nhà trường tổ chức những lớp học đầu tiên tại Định Hoá, Thái Nguyên. Có bức ảnh đã mờ theo dấu thời gian, nhưng sức sống và nhiệt huyết cách mạng vẫn tràn đầy. Những kỷ vật đơn sơ như chiếc bàn làm bằng tre, bát cơm, hòm đạn hay chiếc đèn bão, dụng cụ mà các đồng chí giảng viên nhà trường đã sử dụng trong thời kỳ chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ gợi lên những xúc cảm đặc biệt. Trong chiến tranh ác liệt, nhà trường đóng quân phân tán ở nhiều xã, dựa vào nhân dân, sống trong lòng dân, các đồng chí cán bộ, giảng viên, học viên đã say sưa học tập, luyện rèn để không ngừng bồi dưỡng tri thức, thái độ, ý chí, tình cảm, niềm tin để góp phần đưa cuộc kháng chiến đến thắng lợi. Những kỷ vật, bức hình, những tấm huân, huy chương cho thấy sự lớn mạnh, phát triển của Học viện từng ngày. Sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong tình hình mới đặt ra cho Học viện những nhiệm vụ hết sức nặng nề, các thế hệ cán bộ, học viên của Học viện hôm nay vẫn luôn kiên định, đổi mới và sáng tạo, miệt mài giảng dạy, học tập, rèn luyện, nghiên cứu khoa học, sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và quân đội giao phó. Mỗi bức tranh, mỗi hiện vật đều chứa đựng trong nó những câu chuyện, những tình cảm, những ý nghĩa mà một thời những cán bộ, học viên, chiến sĩ của nhà trường đã nỗ lực học tập, công tác. Những dấu chân đã in bóng Nà Lang, (Thái Nguyên), Ba Đình (Hà Nội), Hà Đông, Lạng Sơn, Bắc Giang, Vĩnh Phúc… Dòng thời gian vẫn luôn chảy mãi, “tre già, măng mọc”, thế hệ sau tiếp nối thế hệ trước, từng bước góp phần xây đắp nên truyền thống “Kiên định và phát triển, đoàn kết và kỷ luật, chủ động sáng tạo, khắc phục khó khăn, hoàn thành nhiệm vụ”.Tôi hiểu sâu sắc rằng, các thế hệ cha anh đi trước đã rất vất vả, gian lao, không quản ngại khó khăn, gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ, để góp phần xây đắp nên vị thế, thành tựu đáng tự hào của Học viện hôm nay. Đứng trong không gian của Nhà truyền thống Học viện, thật nhiều cảm xúc đã ùa về: đó là sự hiểu biết về mái trường mà mình đang và sẽ công tác, học tập; là tình cảm biết ơn những thế hệ cán bộ, học viên, chiến sĩ đi trước đã không quản ngại vất vả, hy sinh làm nên một Học viện Chính trị anh hùng; là niềm tự hào, lạc quan… và cũng có không ít những suy nghĩ, trăn trở, băn khoăn rằng bản thân mình sẽ phải làm gì để góp phần nhỏ bé vào sự nghiệp giáo dục - đào tạo, nghiên cứu khoa học của Học viện trong những chặng đường sắp đến.Buổi tham quan Nhà truyền thống đã tác động sâu sắc đến ý nghĩ, thái độ, trách nhiệm của bản thân tôi, thôi thúc tôi phải không ngừng cố gắng, nỗ lực, học tập để xứng đáng với các thế hệ cha anh đi trước. Được sự quan tâm của Thường vụ Đảng uỷ, Ban Giám đốc, trực tiếp là của cấp uỷ, chỉ huy Phòng Khoa học quân sự, những sĩ quan trẻ chúng tôi luôn được quan tâm giáo dục, rèn luyện. Với sự quan tâm giúp đỡ chỉ bảo tận tình của các chú, các anh, được tin tưởng giao nhiệm vụ cùng với sự cố gắng nỗ lực của bản thân mà chúng tôi dần nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ. Vượt qua những khó khăn, trở ngại đó, chúng tôi từng bước trưởng thành và vững vàng hơn. Tôi thực sự cảm thấy mình may mắn khi được công tác tại Học viện - nơi mà chúng tôi được đào tạo, được tin tưởng, được tạo điều kiện để phát triển. Và cho đến hôm nay, những khoảnh khắc được hoà vào dòng lịch sử truyền thống của mái trường Học viện thân yêu đối với tôi không thể mờ phai, những giá trị truyền thống, lịch sử của Học viện đó đã trở thành hành trang, nguồn sức mạnh cho chúng tôi tiếp bước./.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn