Thắm Thiết Tình Đồng Chí Giữa Lòng Chiến Sự
Xúc động nhớ về chặng đường 4 năm quân ngũ (1978–1982), bác Lê Văn Phú khẳng định với Đoàn Thanh niên rằng điều quý giá nhất còn lại sau chiến tranh là tình đồng chí keo sơn gắn bó. Bác kể rằng giữa chốn rừng thiêng nước độc phương xa, những người lính quê Thanh Hóa và khắp mọi miền đất nước coi nhau như anh em ruột thịt trong nhà. Khi có người ngã bệnh sốt rét, bác Phú tự tay nấu từng bát cháo, thức canh suốt đêm; khi nhận được lá thư từ quê nhà gửi sang, cả tiểu đội lại quây quần cùng đọc cho nhau nghe. Bác nhớ nhất những lần chia sẻ từng miếng lương khô cuối cùng trong công sự hay nhường nhau chiếc chăn mỏng trong đêm mưa rừng giá lạnh. Tình cảm chân thành ấy đã tạo nên sức mạnh tinh thần to lớn, giúp bác và đồng đội vượt qua mọi hiểm nguy cận kề. Những kỷ niệm thiêng liêng ấy của bác Phú đã chạm đến trái tim của từng đoàn viên thanh niên xã Hoằng Hóa, giúp chúng tôi nhận thức sâu sắc về giá trị của sự đoàn kết, tinh thần đùm bọc và lòng nhân ái trong cuộc sống cộng đồng hiện đại.



