Thân Mình Chèn Pháo Ở Đèo Gió
Thân Mình Chèn Pháo Ở Đèo Gió
Nhân chứng kể: Trần Văn Xuân (Cựu pháo thủ pháo cao xạ 57mm, Mặt trận Quảng Trị)
"Mùa hè đỏ lửa năm 1972, đơn vị pháo cao xạ của chúng tôi nhận lệnh khẩn cấp di chuyển trận địa lên đỉnh Đèo Gió để lập lưới lửa bảo vệ cầu ngầm cho các đoàn xe tải quân sự vượt sông. Đường lên đỉnh đèo là một con đường mòn mới mở, dốc đứng quanh co bên bờ vực sâu thẳm, mặt đường trơn trượt như đổ mỡ do một trận mưa rừng vừa dứt. Khi khẩu pháo 57 ly nặng hàng tấn đang được hơn bốn mươi chiến sĩ dùng dây thừng kéo lên một khúc cua tay áo nguy hiểm thì một loạt bom tọa độ dội xuống sát bên mạn sườn đồi.
Sức ép kinh hoàng của bom làm đứt lìa sợi dây thừng chủ lực, khẩu pháo khổng lồ mất đà, bắt đầu trượt lùi tự do xuống phía bờ vực sâu thẳm, kéo theo cả mấy anh em đang bám vào dây tời. Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nếu để pháo rơi xuống vực, toàn bộ chiến dịch bảo vệ cầu ngầm sẽ phá sản. Trong cái khoảnh khắc tột cùng nguy cấp ấy, người chiến sĩ pháo thủ số 4 tên Nguyễn Văn Chắt – quê ở Vĩnh Phúc – đã đưa ra một quyết định liều lĩnh đến anh hùng.
Anh hét lớn: 'Giữ chắc dây pháo!', rồi không một chút ngần ngại, Chắt lao cả thân mình mảnh mai của mình nằm rạp xuống đất, chèn chặt vào bánh xe bên mạn trái của khẩu pháo. Khối thép nặng hàng tấn khựng lại một vài giây trên thân thể anh, tạo cơ hội vàng cho anh em kịp thời lao lên dùng những cọc gỗ, phiến đá chèn chặt bánh pháo lại an toàn. Chắt hy sinh ngay tại chỗ, xương thịt anh hòa vào đất đá Đèo Gió, nhưng khẩu pháo đã được cứu sống. Hành động lấy thân mình chèn pháo của anh là một khúc tráng ca bất tử của lòng quả cảm thời hoa lửa."


