Cựu chiến binh

Thân nhân cựu chiến binh, ông Vũ Văn Lương (1)

Hưng Yên27/12/2025Phạm Yến Ngọc (Lớp 8B - Trường: THCS Lương Thế Vinh, Xã Lê Lợi, Tỉnh Hưng Yên.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm ấy, có lẽ sẽ là 1 ngày rất đôi bình thường đối với tôi nếu không gặp ông Vũ Văn Lương - mội thân nhân của liệt sĩ

Ông ngồi trước cửa nhà tôi, đôi mắt già nhăn nheo nhưng còn rất sáng. Tôi nhìn thấy ông nhanh nhảu chào, ông nhìn tôi cười hỏi: "Cháu là cháu ông Hỗ hả" "Vâng ạ" – tôi đáp. Ông nhìn tôi mỉm cười "cháu giống bà nội cháu lắm đó". Tôi thấy ông ấy dù mới gặp nhưng đã như quen từ lâu khiến tôi có cảm giác như đang ngồi với chính ông nội mình

Sau 1 hồi nói chuyện, tôi mới biết ông là em trai của một đồng đội của ông Thị – người em trai của ông tôi đã hy sinh trong 1 cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông kể: Hôm ấy, theo lịch phân công, Thị không phải trực. Nhưng thấy đồng đội mình là Tuấn đã thức trắng nhiều đêm liền, anh liền tình nguyện trực thay. Anh chỉ cười hiền: “Tao làm được, nghỉ đi cho khỏe.” Đêm hôm đó, bầu trời như đặc lại trong im lặng đáng sợ. Trên màn hình ra-đa, những tín hiệu bất thường chớp nháy, báo hiệu máy bay địch đang áp sát. Thị bình tĩnh điều chỉnh thiết bị, siết chặt đôi tay lạnh buốt vì gió rừng. Chưa kịp phát đi tín hiệu, một loạt bom từ máy bay Mỹ đã trút xuống trận địa bằng sự tàn khốc khôn cùng. Căn hầm rung chuyển dữ dội. Mảnh bom xuyên qua tường đất. Cả thân hình Thị hứng chịu sức ép nặng nề. Đau đớn, choáng váng, máu thấm qua lớp áo xanh, nhưng anh không cho phép mình gục ngã. Trong tích tắc giữa sự sống và cái chết, Thị hiểu rằng chỉ cần chậm một giây thôi, cả đơn vị ngoài kia – những đồng đội, những người anh em đã cùng anh chia đôi củ sắn, chung tấm áo – sẽ rơi vào vòng nguy hiểm. Bằng chút sức lực cuối cùng, anh lảo đảo vịn vào bàn máy, cố gắng điều chỉnh tần số và phát đi tín hiệu khẩn cấp. Giọng anh, đứt quãng nhưng đầy quyết liệt, vang lên qua bộ đàm: “Máy bay địch… tốc độ cao… chuẩn bị đánh trả!”

Nhờ cảnh báo đó, đơn vị kịp thời triển khai đội hình, pháo cao xạ đồng loạt nổ vang trên bầu trời. Những quả đạn lửa xé không trung, buộc đội hình máy bay địch phải tản ra, giảm mức độ tấn công. Cả trận địa được cứu thoát trong gang tấc. Khi đồng đội chạy đến nơi, Thị đã nằm gục xuống, khuôn mặt vương đầy đất cát nhưng ánh mắt vẫn hướng về màn hình ra-đa – nơi anh hoàn thành nhiệm vụ đến hơi thở cuối cùng. Không một lời than vãn, không một chút do dự, anh đã giữ đúng lời thề người lính: “Còn sống là còn bảo vệ đồng đội"

Nói đến đây, ông lấy từ chiếc cặp cũ kĩ ra 1 cuốn hồi ký mang theo sự tàn phá của thời gian, cũ nát và ngả vàng. Ông lật cho tôi xem nhưng chữ viết nhòe mực ở trong, là người em trai tên Tuấn để lại. Hóa ra, Tuấn cũng thiệt mạng không lâu sau khi người đồng đội của mình ra đi. Thứ họ để lại là 1 mảnh ký ức, 1 hoài bão của tuổi trẻ gác phải lại để bảo vệ Tổ Quốc

Sau cuộc nói chuyện, trời đã ngả bóng hoàng hôn. Ông đứng dậy, hình như mắt ông óng ánh như đọng nước. "Ông về nhé, cho ông gửi lời hỏi thăm cho ông nội con nhé". Tôi thấy vậy vội chạy theo ông, chào tạm biệt ông nhìn bóng ông khuất dần trên chiếc xe đạp Thống Nhất cũ kĩ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn