Thân nhân liệt sĩ
Ở cuối xóm Mền Liên Kết có một ngôi nhà nhỏ nép mình dưới tán cây bưởi già. Trong căn nhà ấy, ông Nhân, người đàn ông đã bước qua tuổi bảy mươi, vẫn đều đặn thắp hương mỗi sáng trước di ảnh em trai – liệt sĩ Nguyễn Văn B
Ông Nhân vốn là một người lam lũ. Bố mẹ mất sớm, một mình ông nuôi hai đứa em giữa những năm tháng bộn bề chiến tranh. Em trai lớn là B, vừa tròn mười tám tuổi đã xung phong nhập ngũ. Ông còn nhớ như in buổi sáng B khoác ba lô, đứng ở đầu ngõ:“em đi, anh ở nhà giữ sức. Ngày em về, mình sửa lại mái gian giữa cho khỏi dột.”Ông chỉ kịp dặn lại:“Đi mạnh khỏe nghe em… anh chờ.”
Nhưng mùa mưa năm ấy, khi tiếng súng ở chiến trường phía Nam vẫn chưa kịp lắng xuống, giấy báo tử đã được gửi về. Ông Nhân nhận tờ giấy trong tay mà không còn cảm giác, chỉ thấy trời đất như tối sầm lại. B ngã xuống khi mới vừa hai mươi tuổi.
Những ngày sau đó, bà vẫn dậy từ tinh mơ, quét sân, nấu ấm nước chè xanh, nhưng dáng người trở nên lặng lẽ hơn. Nỗi đau xé lòng, nhưng ông giấu hết vào sự tần tảo, vào từng nén nhang, từng chiếc khăn lau bàn thờ em.
Người trong làng vẫn hay ghé qua thăm. Ai cũng thương cho người anh chịu quá nhiều mất mát, nhưng lại cảm phục trước sự bền bỉ và cốt cách của ông. Có lần, cán bộ xã hỏi:“Ông có điều gì mong mỏi không, để xã lo giúp?”Ông chỉ lắc đầu:“Tôi chỉ cần có được tấm ảnh thằng B, với nắm đất nơi thằng nhỏ nằm lại. Còn lại, tôi sống thế này là đủ rồi.”
Nhiều năm trôi qua, Ông Nhân được Nhà nước công nhận là thân nhân liệt sĩ và thường xuyên được thăm hỏi. Nhưng với ông, sự mất mát thì không giấy tờ nào bù đắp được. Mỗi dịp 27/7, bà lại mang bó hoa cúc vàng ra nghĩa trang liệt sĩ của huyện, vừa đặt xuống mộ, vừa thủ thỉ: “Bình ơi, anh đến thăm con đây…”
Cả cuộc đời, Ông Nhân vẫn sống trong ngôi nhà cũ, thỉnh thoảng trông cháu, làm vườn, chăm mấy luống rau sau bếp. Nhưng trái tim ông, một góc luôn dành cho người em đã nằm lại tuổi thanh xuân giữa chiến trường.
Ông Nhân – người anh bình dị của một liệt sĩ – sống lặng lẽ, nhưng sự hy sinh và lòng kiên cường của bà là điều mà cả làng, cả quê hương không bao giờ quên.



