THÂN NHÂN LIỆT SĨ
Trong lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam, có những người anh hùng ngã xuống trên chiến trường, nhưng cũng có những "anh hùng thầm lặng" ở hậu phương – những người thân của liệt sĩ. Nếu phải chọn một hình tượng có thật, sống động và lấy đi nhiều nước mắt nhất, đó chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ (Quảng Nam).
MẸ THỨ: NGƯỜI ĐÀN BÀ CÙNG 11 LẦN TIỄN CON ĐI, 11 LẦN KHÓC THẦM LẶNG
Nếu bạn có dịp về xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, hình ảnh Mẹ Thứ trong tâm khảm người dân nơi đây không phải là một bức tượng đá khô khốc. Đó là một cụ già nhỏ nhắn, làn da nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ, mái tóc trắng như cước luôn búi gọn sau gáy.
Mẹ có đôi mắt đục mờ vì năm tháng, nhưng chứa đựng trong đó là cả một đại dương bao dung. Mỗi nếp nhăn trên gương mặt Mẹ như một đường khắc của lịch sử, ghi dấu những mùa mưa nắng tảo tần và cả những cơn bão lòng không bao giờ dứt.
Cuộc đời Mẹ Thứ là một bản trường ca bi tráng mà không một ngòi bút nào tả xiết. Mẹ có 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại đã ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
• Những lần tiễn biệt: Trong suốt những năm tháng chiến tranh, ngôi nhà của Mẹ là nơi chứng kiến 11 lần Mẹ tiễn con lên đường. Mỗi lần tiễn đi là một lần hy vọng, nhưng nghiệt ngã thay, mỗi lần nhận lại đều là những tấm giấy báo tử lạnh lùng.
• Nỗi đau nhân lên gấp bội: Có những năm tháng, nỗi đau ập đến dồn dập. Chỉ trong vòng vài năm, Mẹ nhận liên tiếp mấy tin dữ. Người ta kể rằng, có những lúc Mẹ không còn nước mắt để khóc, chỉ biết ngồi lặng yên bên bậu cửa, nhìn về phía con đường bụi đỏ mà các con đã đi, đôi tay run rẩy mân mê những kỷ vật còn sót lại. Những căn hầm bí mật dưới chân mẹ
Sự vĩ đại của Mẹ không chỉ nằm ở việc dâng hiến những người con ruột thịt, mà còn ở lòng dũng cảm trực tiếp tham gia cách mạng. Ngay trong khu vườn nhà Mẹ, dưới những gốc cây, lùm bụi, Mẹ đã cùng các con đào 5 căn hầm bí mật.
Suốt nhiều năm ròng, Mẹ vừa làm ruộng, vừa nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ quân giải phóng. Mỗi khi có động, Mẹ lại giả vờ đi chăn bò, hái rau để canh gác cho các con dưới hầm. Quân địch nhiều lần ập vào nhà, tra khảo, uy hiếp, nhưng người đàn bà nhỏ bé ấy vẫn hiên ngang, dùng sự thông minh và bản lĩnh của người mẹ để bảo vệ những đứa con của cách mạng như bảo vệ chính khúc ruột của mình.
Hình ảnh xúc động nhất về Mẹ có lẽ là khoảnh khắc Mẹ ngồi bên mâm cơm chỉ có mình Mẹ, nhưng trên bàn lại đặt nhiều đôi đũa, nhiều chiếc bát. Mẹ bảo: "Để các con về có cái mà ăn".
Trong tâm trí của người mẹ liệt sĩ ấy, các con không bao giờ mất đi. Họ chỉ đang đi chiến đấu đâu đó và sẽ về vào một ngày nắng đẹp. Sự hy sinh của Mẹ đã vượt xa giới hạn chịu đựng của một con người bình thường. Mẹ không đòi hỏi danh hiệu, không cầu kỳ lễ tiết, Mẹ chỉ sống cuộc đời giản dị cho đến hơi thở cuối cùng vào năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi.
Hiện nay, tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam được lấy nguyên mẫu từ hình ảnh Mẹ Thứ. Nhưng có lẽ, bức tượng lớn nhất chính là bức tượng lòng tin và lòng biết ơn trong trái tim mỗi người Việt.
Mẹ Thứ là đại diện tiêu biểu nhất cho người phụ nữ Việt Nam:
• Kiên cường trong bão táp chiến tranh.
• Đức hy sinh cao cả vì độc lập dân tộc.
• Lòng nhân hậu vô bờ bến với đồng chí, đồng đội.
Miêu tả về Mẹ Thứ không chỉ là miêu tả một con người, mà là miêu tả một huyền thoại có thật. Những người thân liệt sĩ như Mẹ chính là những gốc rễ sâu bền nhất giữ cho cây cổ thụ hòa bình của dân tộc mãi xanh tươi.
Mỗi khi đứng trước hình ảnh của Mẹ, chúng ta không chỉ cảm thấy sự đau xót, mà còn thấy một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn. Mẹ đã dạy cho thế hệ trẻ biết thế nào là tình yêu quê hương đất nước thực sự – một tình yêu được đo bằng những hy sinh lặng thầm, không lời phô trương nhưng lại bền bỉ và vĩ đại hơn tất thảy.



