Thân nhân liệt sĩ, người có công

Thân nhân liệt sĩ Đặng Đình Hải – Bản tình ca bi tráng giữa lòng kênh Vĩnh Tế

Ninh Bình06/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong khói lửa của Chiến dịch Biên giới Tây Nam, giữa thời điểm quân ta đang dồn lực mở đường vượt kênh Vĩnh Tế để tiến đánh sào huyệt Pol Pot, cứu nhân dân Campuchia khỏi thảm họa diệt chủng, trận chiến đã diễn ra ác liệt ngoài mọi sự hình dung. Đạn pháo quân thù giội xuống như mưa vãi, mặt đất rung chuyển dữ dội dưới những đợt rung chấn không hồi kết.

Chính trong khoảnh khắc "ngàn cân treo sợi tóc" ấy, Thượng úy Đặng Đình Hải được điều động lên chi viện. Giữa làn lửa đạn dày đặc, anh như một biểu tượng của lòng quả cảm, lao lên phía trước với ánh mắt sáng quắc và giọng nói dõng dạc, thôi thúc đồng đội mở mũi tiến công. Quyết tâm sắt đá của người chỉ huy trẻ ấy chỉ có một: Phải mở bằng được con đường máu cho đơn vị tiến lên.

Thế nhưng, nghiệt ngã thay, một viên đạn 12,8 ly tàn khốc đã xuyên qua mỏm tim anh. Máu đỏ tuôn chảy không ngừng trên sắc áo xanh người lính. Khi bác sĩ quân y đến nơi, ông chỉ biết lặng đi trong nỗi bất lực khôn cùng, giọng nghẹn lại: “Anh Hải bị thương nặng quá, không cứu được nữa đồng chí ơi...”

Tôi quỳ xuống bên anh. Người chỉ huy hiên ngang, khí phách vừa nãy giờ đây nằm bất động giữa chiến trường vây hãm bởi khói súng. Nước mắt tôi tuôn rơi lã chã, chẳng thể nào kìm nén được nỗi đau trước sự hy sinh quá lớn lao này.

Trong giây phút lâm chung, Hải khẽ mở mắt. Ánh nhìn của anh không có chỗ cho sự sợ hãi, chỉ thấy một nỗi thương nhớ mênh mông và sâu thẳm. Anh cố gắng chắt chiu chút tàn lực cuối cùng, mấp máy đôi môi nhợt nhạt. Tôi ghé sát tai mình, lắng nghe từng hơi thở đứt quãng mang theo những tâm nguyện xé lòng:

"Nhờ cậu nói với bố tớ — Đại tá Đặng Đình Hồ — rằng con đã làm tròn những gì bố dặn. Con đã xứng đáng làm một đứa con ngoan của bố rồi bố à!..."

Anh dừng lại một chút như để nén cơn đau, rồi thầm thì dặn người bạn đời:

"Bảo với Thu — vợ tớ — là hãy đi bước nữa đi, tìm một người tốt mà nương tựa..."

Và cuối cùng, hơi thở yếu ớt ấy dành trọn cho đứa con thơ:

"Nói với con gái... rằng bố ra đi vì đất nước. Con phải nghe lời ông bà, nghe lời mẹ... phải chăm ngoan và học thật giỏi nhé con."

Từng lời thốt ra như nhát dao khứa vào tâm can người ở lại. Đó không chỉ là lời trăng trối của một người lính đã tận trung với nước, mà còn là tiếng lòng thổn thức của một người con hiếu thảo, một người chồng bao dung và một người cha mực thước. Giây phút cuối cùng của cuộc đời, anh đã sống trọn vẹn với tất cả các danh xưng thiêng liêng nhất.

Dứt lời, Hải khẽ nhắm mắt, gương mặt thanh thản lạ kỳ. Bàn tay đang nắm chặt tay tôi từ từ buông lơi... Anh ra đi, gửi thân xác vào lòng đất mẹ biên cương, nhưng tinh thần và tình yêu ấy sẽ còn sống mãi trong lòng những người ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn