Thân nhân liệt sĩ, người có công

Thân nhân liệt sĩ, người có công Khúc Ca Dưới Tán Lá Ngụy Trang

Đắk Lắk16/09/2026Xã Tân Kỳ (Đoàn xã Tân Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 8 năm 1968, Truông Bồn trở thành "túi bom" ác liệt bậc nhất. Máy bay địch ngày đêm gầm rú, trút hàng ngàn tấn bom đạn xuống nhằm cắt đứt mạch máu giao thông huyết mạch từ hậu phương miền Bắc chi viện cho tiền tuyến lớn miền Nam.

Khi ấy, bà Nguyễn Thị Mai vừa tròn mười tám tuổi. Cô gái xứ Nghệ với bím tóc dài và nụ cười rạng rỡ đã gác lại giấc mơ giảng đường để xung phong ra mặt trận.

Vào đêm ngày 20 tháng 8 năm 1968, một trận mưa bom vừa dứt, để lại chi chít những hố bom sâu hoắm, đất đá còn bốc khói khét lẹt. Lệnh từ sở chỉ huy truyền xuống: "Phải thông đường trước 5 giờ sáng để đoàn xe vận tải kịp qua!"

Không chút do dự, tiểu đội của bà Mai lao ra mặt đường. Dưới ánh trăng mờ ảo và ánh chớp loé lên từ những loạt đạn pháo từ xa, các anh chị em thanh niên xung phong vừa hát vừa làm việc. Người cuốc, kẻ xẻng, người dùng tay không bới đất đá. Có những hố bom sạt lở liên tục, vừa lấp xong thì đất lại sụt xuống, nhưng không ai nản lòng.

Giữa lúc cao điểm, máy bay phản lực địch bỗng quay lại đột kích bất ngờ. Tiếng còi báo động vang lên réo rắt. Đồng đội hô hào nhau lao xuống hầm trú ẩn, nhưng bà Mai cùng hai đồng chí nữa đang kẹt lại ở giữa đoạn đường bị sập, nơi một khối lượng đất đá khổng lồ vừa vùi lấp một đoạn cống ngang đường. Nếu không bới nhanh, nước từ thượng nguồn tràn về sẽ làm ngập và sập cả đoạn đường.

Bất chấp hiểm nguy cận kề, bà Mai hét lớn: "Còn xe là còn tất cả! Anh em ơi, bới nhanh tay lên!"

Bằng một sức mạnh kỳ lạ của lòng quả cảm, những người thanh niên xung phong đã dùng chính đôi tay trần của mình để cào bới từng hòn đá sắc nhọn, gạt từng khối đất nặng trĩu. Máu đã rướm rứa trên những đầu ngón tay, mồ hôi hòa lẫn với nước mắt và bụi than, nhưng nhịp làm việc không hề chậm lại.

Đúng 4 giờ 30 phút sáng, những tiếng còi xe tải vang lên hồi dài. Đoàn xe chở vũ khí, lương thực tiến qua an toàn trong niềm xúc nghẹn ngào của toàn đội. Nhìn theo đoàn xe khuất dần vào rạng đông, bà Mai và đồng đội ôm nhau bật khóc – giọt nước mắt của hạnh phúc, của sự sống sinh ra từ tro tàn bom đạn.

Thời gian trôi đi, những năm tháng hoa lửa ấy đã lùi vào dĩ vãng, nhưng vết sẹo nhỏ trên bàn tay bà Mai và ký ức hào hùng về một thời kiêu hãnh vẫn sống mãi như một bản hùng ca không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn