Thân nhân liệt sĩ Nguyễn Văn Hòa
Trong những năm tháng kháng chiến chống đế quốc Mỹ ác liệt, trên mảnh đất Phú Phụng anh hùng của tỉnh Vĩnh Long, có một người con ưu tú đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc – anh Nguyễn Văn Hòa, một du kích xã Phú Phụng, được nhân dân trìu mến gọi là “anh Hòa Rạch Mù U”.
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, từ nhỏ anh Hòa đã chứng kiến cảnh quê hương mình bị bom đạn tàn phá, đồng bào bị bắt bớ, tra tấn. Mới 17 tuổi, anh đã xin gia nhập đội du kích xã, trở thành một trong những chiến sĩ trẻ tuổi nhất thời ấy.
Anh thường nói:
“Giặc còn, mình không thể yên. Còn quê hương mình khổ, mình không thể đứng nhìn.”
Năm 1969, khi địch mở cuộc càn quét quy mô lớn vào khu vực Rạch Mù U, với mục tiêu “bình định cấp tốc” vùng căn cứ cách mạng, anh Hòa được giao nhiệm vụ chỉ huy một tổ du kích gồm 5 người. Vũ khí chỉ có vài khẩu súng trường cũ, mấy quả lựu đạn tự tạo và lòng dũng cảm sắt đá.
Biết địch đông và có trực thăng yểm trợ, anh Hòa bàn với đồng đội chia làm hai mũi: một mũi nghi binh, một mũi tập trung đánh thẳng vào toán chỉ huy của địch. Lợi dụng địa hình sông nước, anh cùng đồng đội ngâm mình trong rạch suốt gần hai giờ, chờ địch lọt vào trận địa.
Khi chiếc xe chỉ huy của địch vừa đến đầu cầu, anh tung quả lựu đạn đầu tiên. Tiếng nổ vang rền, mở đầu cho trận đánh chớp nhoáng. Chỉ trong 15 phút, toán địch hơn 20 tên bị tiêu diệt, số còn lại hoảng loạn tháo chạy.
Nhưng trong lúc rút lui, một quả đạn pháo từ trực thăng rơi gần vị trí ẩn nấp, anh Hòa bị thương nặng. Máu đổ ướt cả vành khăn rằn, nhưng anh vẫn gượng dậy, dùng thân mình chèn vào hầm để đồng đội thoát ra ngoài.
Khi đồng đội quay lại, anh đã hy sinh, tay vẫn nắm chặt khẩu súng, mắt hướng về lá cờ đỏ sao vàng cắm trên bờ rạch.
Sau ngày đất nước thống nhất, anh Nguyễn Văn Hòa được truy tặng danh hiệu Liệt sĩ, và tên anh được khắc ghi trang trọng tại Đền tưởng niệm liệt sĩ xã Phú Phụng. Người dân nơi đây vẫn thường kể lại câu chuyện của anh cho lớp trẻ, như một biểu tượng của tinh thần “thà hy sinh chứ không chịu mất nước, mất quê hương”.
Ngày nay, mỗi khi đi qua rạch Mù U – nơi anh ngã xuống, người dân Phú Phụng vẫn gọi đó là “khúc sông anh hùng”, để nhắc nhở rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu của biết bao người con trung hiếu, kiên trung như anh Hòa.


