“Thần tốc, thần tốc hơn nữa”
Phạm Phương Uyên
Hằng ngày, Đại tướng Võ Nguyên Giáp dành nhiều thời gian nghiên cứu, theo dõi trên các loại bản đồ chiến sự, điều đặc biệt là phân tích các bức điện mật từ chiến trường gửi ra, rồi ra mệnh lệnh tiến công mới được gửi đến từng mặt trận. Chẳng hạn, Tây Nguyên vừa mới giải phóng, mũi tiến công của các sư đoàn chủ lực về phía Nam, mũi tiến công về phía Đông đánh chiếm vùng ven biển, mũi tiến công từ phía Bắc vào giải phóng Huế, Đà Nẵng. Cùng một lúc phải huy động hàng vạn người dân, chiến sĩ và xe ô tô, phương tiện kỹ thuật, pháo, xe tăng, máy bay, tàu thủy… tham gia chiến đấu cường độ cao.
Trước khí thế quân ta tiến công nhanh đến nỗi “quân đi không kịp vẽ bản đồ”, ngày 7.4.1975, từ Tổng hành dinh, Đại tướng Võ Nguyên Giáp tự tay viết điện gửi mệnh lệnh cho các đơn vị đang đổ vào chiến trường:
“1. Thần tốc, thần tốc hơn nữa. Táo bạo, táo bạo hơn nữa. Tranh thủ từng giờ, từng phút, xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam. Quyết chiến và toàn thắng.
2. Truyền đạt tức khắc đến đảng viên, chiến sĩ” [3].
Bức điện chỉ vỏn vẹn có 40 từ, nhưng được viết ra bằng cả cảm xúc cao nhất, quyết tâm giải phóng miền Nam trước mùa mưa, thúc giục cả đạo quân tiến công dũng mãnh. Chấp hành triệt để lệnh của chỉ huy, những mũi tiến công quân chủ lực của ta từng bước phá vỡ phòng tuyến từ xa, khép chặt vòng vây đô thành Sài Gòn.
Sau ngày giải phóng 30.4.1975, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã có mặt ở Sài Gòn, đến thăm các đơn vị đang bảo vệ sân bay Tân Sơn Nhất. Ông Trương Đình Giữ, nguyên chiến sĩ Sư đoàn 316 kể lại kỷ niệm cách đây 50 năm: “Chúng tôi được phân công đứng ngoài chào đón Đại tướng Võ Nguyên Giáp, khi Đại tướng đến yêu cầu chỉ huy đơn vị cho bộ đội vào phòng ngồi, không đứng ngoài nắng. Mệnh lệnh của Tổng Tư lệnh đưa ra, cho bộ đội nghỉ làm việc, dành thời gian viết thư gửi về gia đình, Bộ Quốc phòng cho máy bay trực thăng chở thư về các quân khu để quân bưu chuyển đến gia đình nhanh nhất”.
Thư của ông Giữ được gửi về đúng địa chỉ gia đình ở thôn Cổ Hiền, xã Hiền Ninh, huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình. “Ba tôi nhận được thư, biết con còn sống, mừng lắm, nhà nghèo chỉ đủ tiền mua được một chai rượu trắng, chạy đi mời bà con trong xóm đến uống mỗi người một chén, coi như ăn mừng. Tôi đã cùng đơn vị thần tốc hành quân từ Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An vào tham gia Chiến dịch Tây Nguyên, tiến đánh vào phòng tuyến Xuân Lộc, ngày 30.4.1975 đánh vào sân bay Tân Sơn Nhất, còn sống là may mắn hơn hàng vạn chiến sĩ đã anh dũng hy sinh ở khắp các chiến trường” – ông Giữ xúc động nhớ lại.



