Thân Văn Đính- ngày chiến thắng

Thân Vân Đính, người con trai chân chất của vùng đất Tân Ngãi, tỉnh Vĩnh Long, đến nay đã bước qua tuổi xế chiều nhưng mỗi khi nhắc lại những ngày tháng gian nan trên chiến trường Campuchia, ánh mắt ông vẫn sáng lên niềm tự hào. Trong ký ức của ông, kỷ niệm đáng nhớ nhất chính là trận đánh giành chiến thắng lớn cùng đồng đội tại một cứ điểm nằm sâu trong rừng biên giới. Những năm ấy, chiến tranh còn ác liệt, quân Pôn Pốt liên tục càn quét, tấn công các bản làng của người dân Campuchia vô tội. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ truy quét, giải phóng khu vực đang bị địch chiếm giữ. Đêm trước trận đánh, ông và đồng đội nằm dọc bìa rừng, mỗi người ôm khẩu súng, lòng căng như dây đàn. Ai cũng biết đây sẽ là trận chiến sinh tử, có thể không còn cơ hội trở về.
Khi trời vừa tang tảng sáng, tiếng pháo hiệu vang lên, cả đơn vị đồng loạt xung phong. Đạn bay xé gió, đất đá tung lên từng mảng, tiếng súng hòa cùng tiếng hô xung phong vang dội cả cánh rừng. Thân Vân Đính kể rằng lúc ấy ông không còn sợ hãi, chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải chiến đấu đến cùng để bảo vệ đồng đội và người dân vô tội. Trận đánh kéo dài nhiều giờ, quân địch chống trả quyết liệt, nhưng với tinh thần kiên cường và chiến thuật hợp lý, cuối cùng lực lượng của ta đã chiếm lại cứ điểm. Trong khoảnh khắc lá cờ của quân tình nguyện Việt Nam được cắm lên, ai cũng vỡ òa xúc động.
Sau chiến thắng, nhiều người bị thương được đồng đội cáng ra khỏi chiến trường, và ông cùng anh em ôm nhau trong nước mắt. Đính luôn xem đó không chỉ là chiến thắng của vũ khí, mà là chiến thắng của lòng nhân đạo, tình hữu nghị và khát vọng hòa bình. Đến hôm nay, mỗi lần kể lại, ông vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt, từng tiếng cười sau trận đánh, khi mọi người chia nhau từng ngụm nước, nắm cơm trong niềm vui sống sót. Với Thân Vân Đính, chiến thắng ấy không chỉ giải phóng đất đai mà còn khắc sâu tinh thần đoàn kết, dũng cảm của người lính Việt Nam trên đất bạn Campuchia.



