Tháng 10 năm 1974 – Ngày anh lên đường
THÁNG 10 NĂM 1974 – NGÀY ANH LÊN ĐƯỜNG
Tháng 10 năm 1974, khi đất nước vẫn còn chìm trong tiếng bom đạn ở chiến trường miền Nam, chàng thanh niên Nguyễn Văn Minh – khi ấy mới tròn đôi mươi – đã khoác lên mình bộ quân phục màu xanh, chính thức trở thành người lính của Lữ đoàn 202, Quân đoàn 1, đơn vị nổi tiếng với những chiến công của lực lượng xe tăng – thiết giáp của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ngày nhập ngũ, ông Minh chia tay mái nhà đơn sơ ở Quang Lập, chia tay bố mẹ và những nương ngô còn đang thì con gái. Bàn tay mẹ run run nắm lấy tay con:
“Đi mạnh giỏi nghe con, đất nước đang cần các con…”
Câu nói giản dị ấy đã trở thành hành trang tinh thần suốt đời ông nhớ mãi.
Chuyến xe đưa tân binh lăn bánh, để lại phía sau đồi núi Lào Cai xanh thẳm. Nơi ông đến là huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, nơi Lữ đoàn 202 đang đóng quân huấn luyện chuẩn bị cho nhiệm vụ lớn. Những ngày đầu quân ngũ, ông Minh cùng đồng đội bước vào môi trường mới đầy kỷ luật, gian khổ nhưng cũng đầy tình đồng chí.
Cuộc sống huấn luyện xe tăng không hề dễ dàng. Mùa đông gió lạnh buốt, sương mù phủ kín bãi tập; mùa hè nắng như đổ lửa, thép tăng nóng hầm hập. Quần áo lúc nào cũng phủ bụi than dầu mỡ, đôi tay phồng rộp vì bám vào thanh sắt nóng. Có những hôm tiếng còi báo động vang lên giữa đêm, cả đơn vị lao ra bãi tập trong bóng tối, vừa chạy vừa lắp súng, vừa kiểm tra xe như đang bước vào chiến trường thực sự.
Nhưng với chàng lính trẻ Nguyễn Văn Minh, mỗi ngày huấn luyện là một ngày trưởng thành. Ông nhớ nhất những bữa cơm tập thể đơn sơ, nồi bo bo còn lẫn cát, nhớ những trận mưa rừng Thanh Hóa xối xả làm tất cả ướt sũng nhưng tiếng cười vẫn đầy trong lán trại. Nhớ những buổi tối cả trung đội quây quần bên ánh đèn dầu, người thì vá áo, người viết thư về quê, người cầm cây đàn cũ hát khe khẽ bài “Câu hò bên bờ Hiền Lương”.
Nhiều đêm nằm nghe tiếng sóng biển Tĩnh Gia vỗ vào bờ, ông Minh nghĩ về quê nhà Quang Lập, về bố mẹ lam lũ trên nương. Nhưng nghĩ đến Tổ quốc đang cần, nghĩ đến bạn bè đồng lứa đã ra chiến trường, ông lại thấy lòng mình rực lên một ngọn lửa – ngọn lửa của trách nhiệm và tình yêu đất nước.
Năm tháng quân ngũ tuy gian nan nhưng đã rèn luyện ông trở thành người lính bản lĩnh, kiên cường, giàu ý chí – đúng phẩm chất của lực lượng xe tăng thiết giáp anh hùng. Đó là quãng thời gian để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời ông.
Hôm nay, khi cuộc chiến đã lùi xa, ngồi kể lại những ký ức tháng 10 năm 1974, ông chỉ cười hiền mà nói:
“Ngày ấy khó thật, nhưng là những năm tháng đáng tự hào nhất trong đời tôi.”
Câu nói mộc mạc ấy chính là bông hoa lửa – ngọn lửa của niềm tin, của lý tưởng, của tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.



