Tháng 12 năm 1978 – Người lính quân y trở lại đơn vị
THÁNG 12 NĂM 1978 – NGƯỜI LÍNH QUÂN Y TRỞ LẠI ĐƠN VỊ
Tháng 12 năm 1978, sau gần bốn năm vừa học tập vừa rèn luyện trong môi trường quân ngũ, ông Nguyễn Văn Minh chính thức tốt nghiệp lớp quân y sơ cấp của Quân đoàn 1. Tấm bằng đơn sơ nhưng là kết tinh của bao ngày gian khổ, mang theo lòng tự hào của một người lính được trao nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe cho đồng đội.
Ngay sau khi ra trường, ông được điều động trở lại Lữ đoàn 202 – lực lượng xe tăng, thiết giáp chủ lực của Quân đoàn 1 – và nhận nhiệm vụ y tá Tiểu đoàn 66, đơn vị đóng quân tại huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình.
Những ngày đầu trở về đơn vị
Khi trở lại mái lán quân đội, ông Minh không còn là chàng lính trẻ bỡ ngỡ năm nào. Thay vào đó, ông là người lính quân y chững chạc, vững chuyên môn, hòa mình vào nhịp sống quân ngũ đầy kỷ luật. Tiểu đoàn 66 lúc ấy là đơn vị có nhiệm vụ huấn luyện, bảo dưỡng và sẵn sàng chiến đấu cho lực lượng tăng thiết giáp.
Công việc của một y tá quân đội không chỉ là băng bó vết thương. Ông Minh phải:
Theo dõi sức khỏe bộ đội trong suốt quá trình huấn luyện.
Xử lý nhanh các chấn thương do tai nạn trong luyện tập tăng – thiết giáp.
Kiểm tra vệ sinh doanh trại, nước uống, nhà bếp.
Trực đêm tại trạm quân y, sẵn sàng khi còi báo động vang lên.
Đồng hành cùng các kíp xe tăng trong những chuyến dã ngoại, diễn tập.
Có những đêm sương lạnh phủ trắng thao trường, ông cõng trên vai chiếc túi quân y, chạy theo đội hình tăng di chuyển giữa tiếng động cơ rền vang. Mỗi khi một chiến sĩ bị mảnh kim loại cứa tay, hay ngã khi leo lên tháp pháo, ông lại nhanh chóng sơ cứu ngay tại bãi tập.
Ông vẫn nhớ mãi câu nói của tiểu đoàn trưởng khi phân công nhiệm vụ:
“Lính xe tăng vững tay lái vì có quân y vững tay nghề. Cậu Minh là chỗ dựa của anh em đấy.”
Những lời giản dị ấy trở thành động lực để ông luôn giữ tinh thần trách nhiệm cao, không cho phép bản thân sai sót dù chỉ một chút.
Giai đoạn đầy thử thách và cống hiến
Năm 1978 cũng là thời điểm đất nước đứng trước nhiều khó khăn mới. Tình hình biên giới phía Bắc diễn biến căng thẳng, yêu cầu huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu trong toàn quân tăng cao. Lực lượng tăng thiết giáp phải luyện tập liên tục từ ngày sang đêm, chuẩn bị cho mọi tình huống.
Trong bối cảnh ấy, quân y như ông Minh càng vất vả hơn. Ông kể rằng có thời điểm cả tuần không có đêm nào ngủ trọn vẹn. Chỉ cần nghe tiếng hiệu lệnh, ông lập tức khoác túi y tế, chạy tới vị trí tập kết của đơn vị.
Tuy mệt mỏi, nhưng ông Minh chưa bao giờ than phiền. Với ông, được chăm lo cho sức khỏe của anh em bộ đội là niềm tự hào. Mỗi lần nhìn đồng đội khỏe mạnh bước lên xe tăng, lòng ông lại thấy ấm, biết rằng mình đang góp một phần nhỏ bé vào nhiệm vụ của đơn vị.
Ký ức đọng lại
Giờ đây khi nhắc về thời gian phục vụ ở Tiểu đoàn 66, ông chỉ mỉm cười hiền hậu và nói:
“Ngày ấy vất vả thật, nhưng tình đồng chí thì không nơi nào có được.”
Những năm tháng ở Gia Viễn đã ghi đậm trong cuộc đời ông: tiếng động cơ xe tăng rung chuyển núi rừng, những đêm trực trạm quân y, những lần vượt mưa gió theo đội hình diễn tập… tất cả như những thước phim không bao giờ phai.
Đó chính là ngọn lửa của thời trai trẻ, ngọn lửa cháy bằng trách nhiệm, tình đồng đội và lòng trung thành với Tổ quốc.



