Khác

Tháng 12/1972

Ông kể rằng ông tham gia nhập ngũ chính thức vào ngày 12/1972 và tham gia vào lực lượng bộ binh được huấn luyện đi nhiệm vụ B. Sau 3 tháng huấn luyện tại Thanh Hóa ông chuyển sang học hoả lực để bổ sung vào chiến trường

Ninh Bình12/03/2026Bùi Văn Thuận (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông kể rằng ông tham gia nhập ngũ chính thức vào ngày 12/1972 và tham gia vào lực lượng bộ binh được huấn luyện đi nhiệm vụ B. Sau 3 tháng huấn luyện tại Thanh Hóa ông chuyển sang học hoả lực để bổ sung vào chiến trường. Học xong ông tham gia chiến đấu, trên đường từ Thanh Hóa vào Quảng Trị ông thấy cảnh những người dân chạy bom và những người đồng đội cuốn khăn trắng, người thì gãy tay ,người thì gãy chân phải đi bằng nạng, có người phải dùng cáng. Một đoàn người thì tiến ra còn ông và các đồng đội thì tiến vào. Thời tiết lúc đó cũng rất khắc nghiệt ,ngày nắng như đổ lửa ,đêm thì đi hành quân lội mưa nhưng vẫn phải đảm bảo thời gian có mặt tại chiến trường là 26 tháng 6. Ông kể vào chiến trường lần đầu đại đội của ông đã bị pháo chớp quân địch tấn công, lúc đó đại đội đã bị tan rã mỗi người phải chia nhau ra mà chạy .Sau cùng ông phải chuyển ra phía sau ngoài trận để tập hợp mọi người đào hầm tại chỗ. Tại đó ông có ấn tượng với ba người đồng đội của mình và người đầu tiên là đồng chí Nguyễn Xuân Ngụ ở xã Kim Đường làm mộc rất giỏi.Những cái cuốc chim dùng để đào hầm đều được người đồng đội đó sửa cầm cho chắc tay nhưng cán phải ngắn. Người thứ hai là đồng chí Nguyễn Xuân Hùng người Phù Lưu đào hầm rất khoẻ,da đen.Ông nói rằng một mình người đồng chí ấy có thể đào 3 suất của người khác.Mỗi đêm đi đào hầm mỗi người được phân phải đào 2 hầm ,riêng đồng chí ấy sức khoẻ nên đào xong rất nhanh nên có đi phụ giúp những người đồng đội khác của mình đào hầm. Thời điểm ấy việc ăn uống và sinh hoạt cũng rất khó khăn mỗi người chỉ được dùng một cái khăn mặt có khi phải cắt đi nửa ống quần để đi lại cho dễ và lấy làm khăn mặt. Đồ ăn của mỗi người cũng chỉ có một nắm cơm trắng, một tông nước và một thanh lương khô để cầm cự .Có những hôm thiếu lương thực phải chia một thanh lương khô làm 4 để ăn trong một ngày. Ông kể rằng đặc biệt là trong những lần tìm xác của đồng đội, có những lúc phải ngủ cùng xác của đồng đội để giữ xác chuyển về cho những người thân của họ,có những người đồng đội ra đi chỉ còn lại những mảnh xương do bom lả vào người. Những người Chiến Sĩ ấy không chỉ hy sinh một lần mà còn hy sinh đến 2-3 lần. Việc đi tìm kỷ vật của những người đồng đội ra đi để lại cũng rất khó khăn, người thì có người thì không . Và người đồng đội thứ ba cũng là người đồng đội mà ông cảm thấy thương nhất chính là thủ trưởng - Trung tá Nghiêm Kình phó chính ủy sư đoàn 320. Vào đúng cái hôm người đồng chí ấy lên cơn sốt rét phải chuyển đi bệnh viện thì người vợ của đồng chí đã vật lộn đi từ Bắc vào chiến trường để thăm chồng. Nhưng vào đến nơi thì người chồng đã bị chuyển đi nơi khác nên đã không gặp được. Tại đó ông được đơn vị cử đưa chị đi đến bệnh viện gặp chồng nhưng vẫn chưa kịp gặp thì người đồng chí ấy đã qua đời vì bệnh. Vì nhiệm vụ nên ông và các đồng đội đã nói dối chị là chồng của chị đã chuyển đi đơn vị khác nên không gặp được và sau này khi chiến tranh kết thúc ông kể lại ông có về và hỏi các người đồng đội cũ về chị và được biết tin là chị đã biết chồng mình qua đời nhưng vì chiến đấu nên chị đã nói rằng chồng mình được chuyển đi đơn vị khác với bố mẹ chồng trông rất đau xót.Đó chính là câu chuyện mà em đã được nghe từ cựu quân nhân thời chiến Đinh Văn Chiến hiện là ủy viên ban chấp hành cựu Chiến Binh quận Đống Đa thành phố Hà Nội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn