Cựu chiến binh

Tháng 6 năm 1970

Tháng 6 năm 1970, trong một khu rừng ở Quảng Ngãi, mưa rừng đổ xuống xối xả. Đất đỏ nhão ra, từng bước chân như lún sâu vào lòng đất. Trong một lán nhỏ dựng tạm, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đang cúi mình bên một thương binh vừa được cáng về. Anh lính trẻ ấy chỉ mới khoảng đôi mươi. Người đầy vết thương, máu thấm ướt cả tấm tăng. Đơn vị vừa trải qua một trận càn ác liệt của quân Mỹ. Không có đủ thuốc, không có đủ băng, chỉ còn lại ý chí và sự tận tụy.

Ninh Bình05/05/2026Cao Thị Hồng (Đoàn Trường THPT Giao Thuỷ B)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 6 năm 1970, trong một khu rừng ở Quảng Ngãi, mưa rừng đổ xuống xối xả. Đất đỏ nhão ra, từng bước chân như lún sâu vào lòng đất. Trong một lán nhỏ dựng tạm, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đang cúi mình bên một thương binh vừa được cáng về.

Anh lính trẻ ấy chỉ mới khoảng đôi mươi. Người đầy vết thương, máu thấm ướt cả tấm tăng. Đơn vị vừa trải qua một trận càn ác liệt của quân Mỹ. Không có đủ thuốc, không có đủ băng, chỉ còn lại ý chí và sự tận tụy.

Trong nhật ký, chị viết:

> “Đêm nay lại một đêm không ngủ. Thương binh nhiều quá. Có những người không thể cứu được… Nhưng mình không được phép yếu lòng.”

Ngoài kia, tiếng bom vẫn dội về từ xa. Cả khu rừng như rung lên từng nhịp. Nhưng trong căn lán nhỏ, ánh đèn dầu vẫn le lói – như một điểm sáng mong manh giữa chiến tranh tàn khốc.

Anh lính trẻ nắm lấy tay chị, giọng thều thào:

– “Chị ơi… nếu em không qua khỏi… chị nhắn với mẹ em… là em không sợ…”

Chị siết chặt tay anh, cố giữ giọng bình tĩnh:

– “Không, em sẽ sống. Còn phải về với mẹ chứ.”

Nhưng chị biết… có những lời nói chỉ để giữ lại hy vọng.

Đêm đó, anh lính không qua khỏi.

Chị ghi thêm một dòng vào nhật ký:

-“Lại thêm một người ra đi. Trái tim mình đau nhói. Nhưng không được khóc. Phải tiếp tục…

Những dòng cuối cùng:

Chỉ vài ngày sau, ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường di chuyển qua một khu vực nguy hiểm, chị và đồng đội rơi vào trận phục kích. Chị đã hy sinh ở tuổi 27. Cuốn nhật ký của chị bị một người lính Mỹ thu giữ. Nhưng thay vì tiêu hủy, anh ta đã giữ lại suốt nhiều năm vì “trong đó có lửa của một con người”. Sau chiến tranh, cuốn nhật ký được trao lại cho gia đình. Và sau này được xuất bản thành cuốn sách nổi tiếng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn