Tháng 8 năm 1945, làng Quảng Phú, huyện Thạch Thất, Hà Nội
Buổi chiều trời nắng gắt, Bà Nguyễn Thị Lan đang ngồi dệt vải tại gian nhà gỗ nhỏ bên bờ ao. Đôi tay bà đã bám vòng tay vải suốt 30 năm, giờ đây run nhẹ khi nghe tiếng bộ đội cách mạng đi qua đường làng, cất lời hát "Đường đi cách mạng thật rộng".
Bà mới 32 tuổi, con trai 8 tuổi bị sốt cao do thiếu dinh dưỡng, đang nằm trên giường gỗ bọc tấm chăn cũ rách. Hôm trước, bà đã bán toàn bộ bộ vải mới dệt để mua thuốc, nhưng thuốc về thì bác sĩ nói bệnh không thể chữa chỉ với thuốc thông thường.
Đúng lúc đó, có một cậu bé bộ đội mặc áo xanh xỉn màu bước vào cửa gian nhà, tay cầm một gói thuốc men nhỏ:
-"Bà ơi, tôi là thành viên đội kháng chiến địa phương, chị đội trưởng bảo tôi mang thuốc này cho con bà. Hôm qua bà bán vải giúp chúng tôi lắp đặt đài truyền thanh cho làng, bây giờ là lượt chúng tôi giúp bà."
Bà ngỡ ngàng, nhìn vào gói thuốc thì thấy có lẽ không phải thuốc cho sốt, mà là thuốc kháng sinh quý hiếm thời gian đó. Cậu bé nói thêm:
-"Đây là thuốc được gửi từ các chiến sĩ ở tiền tuyến, dành cho người có công với cách mạng. Con bà là con của người giúp đỡ bộ đội, nên được ưu tiên dùng."
Đến tối, con trai bà sốt giảm dần. Bà lấy vòng tay vải mà bà vừa dệt xong ngày hôm trước, đưa cho cậu bé bộ đội để bù lại chi phí thuốc, nhưng cậu bé từ chối ngay lập tức:
"Bà giữ lại vòng tay này, bán nó để sinh sống cho con nhé. Chúng tôi tham gia kháng chiến không vì lợi ích cá nhân, mà vì muốn xây dựng một nước Việt Nam tự do cho con cháu sau này."
Từ đó đến nay, Bà Lan đã giữ chiếc vòng tay vải đó như một món quà quý giá nhất. Mỗi năm vào ngày Tháng Tám, bà đều mang vòng tay này ra trình diễn cho các cháu trong làng nghe, kể về những ngày tháng kháng chiến, về những người chiến sĩ vô danh đã giúp đỡ người dân không mong cầu trả lại.



