Khác

THÁNG BA – BIỂN GỌI TÊN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Mỗi năm, khi tháng Ba trở về, biển lại mang một màu ký ức. Không ai biết biển có nhớ hay không. Nhưng con người thì nhớ. Nhớ một ngày tháng Ba năm 1988.

Đồng Tháp31/07/2026Xã Vĩnh Tuy (Đoàn xã Vĩnh Tuy)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
THÁNG BA – BIỂN GỌI TÊN NHỮNG NGƯỜI ĐÃ KHUẤT

Nhớ những người lính đã ra đi.

Nhớ 64 cái tên.

64 cuộc đời.

64 gia đình.

64 câu chuyện chưa bao giờ kết thúc.

Ngày 14 tháng 3, nhiều nơi trên đất nước tổ chức tưởng niệm những người lính đã hy sinh ở Gạc Ma.

Những nén hương được thắp lên.

Những bó hoa được đặt xuống.

Những phút mặc niệm lặng im.

Không gian ấy khiến người ta cảm nhận rõ hơn sự mất mát của chiến tranh.

Bởi mỗi cái tên được đọc lên là một con người.

Một người từng có gia đình.

Một người từng có ước mơ.

Một người từng có một tương lai phía trước.

Nhưng tương lai ấy đã dừng lại giữa biển.

Có người nằm lại khi tuổi đời chưa đến ba mươi.

Có người chưa kịp nhìn thấy con trưởng thành.

Có người chưa kịp trở về thăm mẹ.

Có người ra đi mà không biết mình sẽ trở thành một phần của lịch sử.

Tháng Ba vì thế không chỉ là tháng của mùa xuân.

Đó còn là tháng của ký ức.

Mỗi năm, những người đồng đội lại tìm về.

Những gia đình liệt sĩ lại nhớ về người thân.

Những người trẻ lại đến các khu tưởng niệm.

Họ đặt hoa.

Thắp hương.

Và cúi đầu trước những người đã hy sinh.

Có thể những người lính Gạc Ma không cần chúng ta phải khóc mãi về họ.

Điều họ cần là chúng ta nhớ.

Nhớ để biết mình đang sống trong một đất nước được xây dựng bằng biết bao hy sinh.

Nhớ để hiểu rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có.

Nhớ để biết trân trọng từng ngày bình yên.

Và nhớ để thế hệ trẻ hiểu rằng lịch sử không phải là những con số khô khan trong sách giáo khoa.

Lịch sử là những con người.

Là những người lính trẻ.

Là những người mẹ.

Là những người vợ.

Là những đứa con.

Là những gia đình đã mang theo nỗi đau suốt cả cuộc đời.

Biển tháng Ba vẫn xanh.

Những con sóng vẫn nối tiếp nhau.

Nhưng nếu lắng nghe thật kỹ, có lẽ chúng ta sẽ nghe thấy biển gọi tên những người đã khuất.

Những người lính Gạc Ma.

Những người đã gửi lại tuổi thanh xuân giữa biển trời Tổ quốc.

Và mỗi khi tháng Ba trở về, cả dân tộc lại cùng hướng về biển.

Để nói với những người đã nằm lại:

**Chúng tôi vẫn nhớ các anh.

Đất nước vẫn nhớ các anh.

Và lịch sử sẽ không bao giờ quên các anh.**

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn