Cựu chiến binh

Tháng bảy và những câu chuyện kể

Vào những ngày cuối tháng Bảy, chúng tôi có dịp gặp những cựu chiến binh (CCB) ở xã Tân Thuận Bình, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang và được nghe những câu chuyện kể của họ khi ở độ tuổi đôi mươi, trải qua những năm tháng chiến đấu gian khổ, ác liệt, nhưng vẫn giữ vững lý tưởng, ý chí chiến đấu kiên trung vì nền hòa bình, độc lập và thống nhất Tổ quốc.

Hải Phòng06/03/2026LÊ NGUYÊN (Đoàn xã Thanh Miện)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“ĐI LÀ QUYẾT PHẢI ĐÁNH THẮNG”

Tiếp chúng tôi trong căn nhà đơn sơ, với nhiều Huân chương, Huy chương, Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng... được treo ngăn nắp trên tường, ông Phạm Văn Phụ (sinh năm 1949, thương binh hạng 1, tỷ lệ 81%), ngụ tại ấp Tân Hưng, xã Tân Thuận Bình cho biết, ông tham gia hoạt động cách mạng tại địa phương năm 1968. Đến nay ở tuổi 75, nhưng trong ông vẫn nguyên vẹn sự mộc mạc của người chiến sĩ cộng sản. Ông Phụ kể: "Gia đình tôi, tất cả anh em đều đi đánh giặc. Hồi ấy, trong tâm trí tôi luôn có sự quyết tâm với tinh thần "đi là quyết phải đánh thắng, biết cái chết trước mắt nhưng vẫn phải đi", "còn giặc còn chiến đấu, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Lúc đầu, tôi là lực lượng du kích, an ninh của xã Tân Thuận Bình, sau đó đảm nhiệm vị trí công binh thủy - đơn vị biệt lập của huyện Chợ Gạo mai phục địch ở dọc kinh Chợ Gạo. Tôi cùng các đồng đội, đồng chí thực hiện nhiệm vụ bám trụ địa bàn để đánh địch, chống phá căn cứ của địch. Khi ấy, lực lượng du kích của ta đánh bằng lựu đạn được thiết kế theo kiểu “giàn ná” (còn gọi là giàn thun), gài mìn, bao vây đồn bót địch… nhằm ngăn chặn các cuộc càn quét, hành quân của địch vào sâu trong vùng căn cứ cách mạng của ta”. Ông Phụ cho biết thêm: "Ấp Tân Hòa là vùng căn cứ cách mạng của xã Tân Thuận Bình lúc bấy giờ, trong những trận càn của địch, chúng tôi dẫn địch vào “bẫy”, kết hợp phương châm “vừa đánh, vừa rút, vừa gài lựu đạn”, “ốp” trong những bẹ chuối hoặc gắn vào phía sau những tờ truyền đơn cách mạng rồi treo trên thân cây dọc hai bên đường. Quân địch tràn vào thì dính bẫy của chúng tôi, có người chết, người bị thương… gây tổn thất, tiêu hao lực lượng của địch tại địa phương". Chia sẻ với chúng tôi về các vết thương trên người, ông Phụ cho biết, bản thân ông đã từng 6 lần bị thương, trải qua các thời khắc “thập tử nhất sinh” nhưng ông vẫn không hề nao núng, run sợ. “Có lần tôi bị trúng mìn dẫn tới bị đứt ruột trong những trận càn của địch, lúc đó dụng cụ quân y cứu chữa rất thiếu thốn, đặc biệt là không có thuốc giảm đau khi y sĩ quân y xử lý vết thương, lúc ấy tôi cũng không có cảm giác đau đớn gì, chỉ mong sau là mình còn sống để tiếp tục chiến đấu”, ông Phụ bồi hồi nhớ lại. Khi đất nước hòa bình, ông Phụ mang trên mình thương tật và ảnh hưởng của chất độc hóa học trong thời gian tham gia cách mạng, có 4/8 người con của ông bị nhiễm chất độc da cam/dioxin. Đó là nỗi đau không gì bù đắp được do hậu quả của chiến tranh để lại. Dù điều kiện kinh tế khó khăn, nhưng ông Phụ vẫn tiếp tục tham gia công tác qua nhiều chức vụ khác nhau từ Bí thư Đảng ủy xã Tân Thuận Bình, Chủ tịch lâm thời Hội CCB xã… với mong muốn “còn sức là còn làm việc” góp sức mình để tiếp tục cống hiến, xây dựng, phát triển địa phương. Giờ đây, khi tuổi đã cao, sức khỏe dần yếu đi, ông Phụ vẫn thường xuyên nắm bắt thông tin thời sự, tình hình của đất nước, của tỉnh và địa phương qua các kênh truyền hình, đài phát thanh. Mỗi khi có cán bộ đến thăm, ông Phụ luôn nhắc nhở các thế hệ sau phải luôn trau dồi, rèn luyện, phát huy tinh thần gương mẫu, trách nhiệm của người đảng viên, tích cực đóng góp xây dựng quê hương. Ông Phụ là tấm gương sáng để thế hệ trẻ ngày nay tiếp bước, noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn