Thắng lợi trong hai mùa khô 1965–1966 và 1966–1967 – Làm thất bại chiến lược “Chiến tranh cục bộ”
Tác giả: Trần Thị Thu Hiền

Sau thất bại bước đầu ở Vạn Tường (8/1965), Mỹ tiếp tục đẩy mạnh chiến lược “Chiến tranh cục bộ” tại miền Nam Việt Nam. Mỹ liên tiếp mở các cuộc phản công chiến lược vào hai mùa khô 1965–1966 và 1966–1967, nhằm tìm kiếm một thắng lợi quân sự quyết định, tiêu diệt lực lượng chủ lực của Quân Giải phóng và giành lại thế chủ động trên chiến trường. Tuy nhiên, quân và dân miền Nam đã lần lượt đánh bại các cuộc phản công này.
1. Thắng lợi trong mùa khô 1965–1966
Trong mùa khô 1965–1966, Mỹ và quân đội Sài Gòn mở cuộc phản công chiến lược lần thứ nhất với nhiều cuộc hành quân quy mô lớn, tập trung lực lượng vào những khu vực quan trọng ở miền Đông Nam Bộ và Liên khu V.
Quân và dân ta chủ động thực hiện phương châm vừa đánh địch vừa xây dựng lực lượng, kết hợp các hình thức tác chiến phù hợp, từng bước làm thất bại các cuộc hành quân của đối phương. Tiêu biểu là các trận đánh ở Vạn Tường, Plây Me – Ia Đrăng, Dầu Tiếng, Bầu Bàng..., gây cho quân Mỹ và quân đội Sài Gòn nhiều tổn thất.
Đặc biệt, chiến thắng Plây Me – Ia Đrăng (1965) có ý nghĩa quan trọng khi lực lượng cách mạng đánh những trận lớn với quân Mỹ, qua đó rút ra nhiều kinh nghiệm về cách đánh quân Mỹ trong điều kiện chiến tranh hiện đại.
Kết thúc mùa khô 1965–1966, Mỹ không đạt được mục tiêu đề ra, không thể tiêu diệt lực lượng chủ lực của cách mạng và không giành được thắng lợi quyết định. Cuộc phản công chiến lược lần thứ nhất bị thất bại.
2. Thắng lợi trong mùa khô 1966–1967
Không từ bỏ mục tiêu, Mỹ tiếp tục mở cuộc phản công chiến lược lần thứ hai trong mùa khô 1966–1967. Đây là cuộc phản công có quy mô lớn hơn, với lực lượng quân Mỹ và quân đội Sài Gòn được huy động mạnh, tập trung vào các địa bàn chiến lược như Đông Nam Bộ, đặc biệt là khu vực xung quanh căn cứ Dương Minh Châu.
Quân và dân ta tiếp tục chủ động đánh trả, buộc quân Mỹ phải phân tán lực lượng và đối phó trên nhiều địa bàn. Tiêu biểu là các trận đánh ở Tây Ninh, Dầu Tiếng, Bắc Bình Long.... Ta kết hợp tác chiến của bộ đội chủ lực với hoạt động của lực lượng địa phương và chiến tranh du kích, từng bước làm suy yếu các cuộc hành quân của đối phương.
Đặc biệt, trong cuộc hành quân Junction City (tháng 2–4/1967) – một trong những cuộc hành quân lớn nhất của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam – lực lượng cách mạng đã tổ chức đánh trả, gây nhiều tổn thất cho đối phương và bảo vệ được căn cứ, lực lượng của mình.
Đến giữa năm 1967, cuộc phản công chiến lược lần thứ hai của Mỹ tiếp tục không đạt được mục tiêu đề ra. Mỹ không thể tiêu diệt lực lượng chủ lực của Quân Giải phóng và cũng không thể giành được thắng lợi quyết định trên chiến trường.
3. Ý nghĩa của thắng lợi trong hai mùa khô
Thắng lợi trong hai mùa khô 1965–1966 và 1966–1967 đã làm thất bại hai cuộc phản công chiến lược lớn của Mỹ và quân đội Sài Gòn. Qua đó, quân và dân miền Nam giữ vững thế chủ động trên chiến trường, bảo toàn và phát triển lực lượng, đồng thời làm suy giảm khả năng thực hiện chiến lược “tìm diệt” và “bình định” của Mỹ.
Những thắng lợi này chứng minh rằng quân đội Mỹ, dù có ưu thế lớn về quân số, vũ khí và phương tiện chiến tranh, không thể đạt được mục tiêu bằng các cuộc hành quân quy mô lớn. Đây là cơ sở quan trọng để quân và dân ta tiếp tục đẩy mạnh tiến công, tạo tiền đề cho Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.
Thắng lợi trong hai mùa khô 1965–1966 và 1966–1967 là những thắng lợi quân sự quan trọng, góp phần làm thất bại chiến lược “Chiến tranh cục bộ” của Mỹ, đồng thời tạo ra bước chuyển quan trọng về thế và lực của cách mạng miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.


