Thăng Long tạm thời rơi vào tay quân Nguyên.
Trong những trang sử tôi sưu tầm về cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông, có một thời khắc khiến tôi đặc biệt chú ý: Thăng Long tạm thời rơi vào tay quân Nguyên.

Trong những trang sử tôi sưu tầm về cuộc kháng chiến chống quân Nguyên – Mông, có một thời khắc khiến tôi đặc biệt chú ý: Thăng Long tạm thời rơi vào tay quân Nguyên.
Khi quân Nguyên tiến mạnh vào Đại Việt, trước sức ép của một đội quân đông và mạnh, quân nhà Trần đã chủ động rút khỏi kinh thành để bảo toàn lực lượng. Vì thế, quân Nguyên tiến vào Thăng Long nhưng không gặp được sự chống trả quyết liệt như chúng mong đợi.
Tôi hình dung cảnh kinh thành lúc ấy thật vắng vẻ. Quân Nguyên chiếm được Thăng Long nhưng lại không có được điều mà chúng cần. Nhân dân đã rút đi, lương thực và nhiều nguồn cung cấp cũng được di chuyển hoặc cất giấu. Thành Thăng Long tuy nằm trong tay quân địch, nhưng đó chưa phải là một chiến thắng thực sự.
Khi đọc lại những tư liệu cũ, tôi càng hiểu rõ hơn sự tính toán của Trần Hưng Đạo và triều đình nhà Trần. Họ chấp nhận tạm thời mất kinh thành để giữ lấy lực lượng, chờ đến khi quân địch suy yếu mới phản công.
Là một người sưu tầm lịch sử, tôi nhận ra rằng đây là một quyết định vô cùng khó khăn. Nhìn kinh thành rơi vào tay quân xâm lược chắc chắn là một cảnh tượng đau lòng, nhưng chính sự kiên nhẫn và sáng suốt ấy đã giúp quân dân Đại Việt giữ được sức mạnh cho những trận đánh quyết định sau này.
Thăng Long có thể tạm thời bị chiếm, nhưng ý chí giữ nước của quân dân Đại Việt thì không bao giờ bị khuất phục.



