Bài viết

Tháng Tư – Bản đồ ký ức và giá trị của hòa bình

Vĩnh Long03/05/2026Lê Duy Khánh (Đoàn xã Tân Hào)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư trở về, mang theo niềm vui trọn vẹn của ngày đất nước thống nhất. Trong dòng chảy ký ức thiêng liêng ấy, có những con người bình dị – cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong – vẫn lặng lẽ giữ trong tim mình một “bản đồ ký ức” không phai. Đó là nơi lưu giữ những tháng năm hoa lửa, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ, nơi tuổi trẻ được gửi lại phía sau để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Trong căn nhà nhỏ chiều tháng Tư, bà Trần Thị Ngoan bắt đầu câu chuyện của mình bằng ký ức năm 18 tuổi – cái tuổi chỉ cần Tổ quốc gọi là sẵn sàng lên đường. Từ những cung đường Tam Bạc, Lai Vu, Phú Lương đến cầu Hàm Rồng, Tào Xuyên, bước chân người con gái trẻ đi qua những tọa độ lửa. Bom rơi, cầu sập, đất đá tung lên, nhưng ngay sau đó là những bàn tay không ngơi nghỉ, lấp hố bom, nối lại những mạch máu giao thông. Giữa khốc liệt, họ giành giật từng phút, từng giây để giữ cho con đường không bị đứt đoạn.

Năm 1968, bà vào Trường Sơn – nơi “15 phút lại có bom”. Giữa mưa bom bão đạn, những cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám đường, dẫn lối cho những đoàn xe chi viện. Nhưng chiến tranh không chỉ là gian khổ, mà còn là những mất mát không thể bù đắp. Nỗi đau lớn nhất với bà là khi hay tin mẹ qua đời mà không kịp trở về chịu tang – một khoảng trống suốt đời không thể lấp đầy. Để rồi nhiều năm sau, khi trở lại những địa danh xưa, thắp nén hương cho đồng đội, bà chỉ lặng lẽ thốt lên: “Đồng đội tôi xanh mãi một khoảng trời con gái…”.

Câu chuyện của ông Nguyễn Mạnh Thắng lại mở ra một hành trình khác – từ miền núi phía Bắc đến tuyến lửa miền Trung. Những năm tháng mở đường, bạt núi, treo mình bên vách đá, từng mét đường được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả sáng kiến của những con người trong gian khó. Giữa bom đạn, họ không chỉ kiên cường mà còn sáng tạo, biến tre thành máng trượt đá để giảm hiểm nguy. Khi khoác lên mình màu áo lính pháo cao xạ, ông tiếp tục chiến đấu bảo vệ tuyến vận tải chiến lược – nơi mỗi chuyến hàng đều mang theo sinh mệnh của chiến trường.

Nếu ký ức của thanh niên xung phong là những con đường giữa bom rơi, thì ký ức của người lính là những bước chân trực diện nơi tuyến lửa. Cựu chiến binh Vũ Hoài Nam bước vào chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Từ những trận đánh đầu tiên đầy bỡ ngỡ đến những ngày ác liệt ở Xuân Lộc – “cánh cửa thép” bảo vệ Sài Gòn – ông và đồng đội đã đi qua lằn ranh sinh tử. Để rồi, khoảnh khắc trưa 30/4/1975 trở thành ký ức thiêng liêng nhất – khi hòa bình vỡ òa trong niềm xúc động không thể nói thành lời.

Còn với cựu chiến binh Nguyễn Đức San, hành trình chiến tranh là chuỗi ngày “mỗi phút đều có thể là phút cuối”. Từ cánh đồng Chum đến Tây Nguyên, từ những trận bom ám ảnh đến ngày toàn thắng, tất cả khắc sâu thành ký ức không thể phai. Ba lần bị thương, mang di chứng chiến tranh, nhưng ông chỉ nói giản dị: được góp một phần nhỏ bé cho đất nước là niềm vinh dự lớn lao.

Giữa những câu chuyện ấy, có một điểm chung lặng lẽ mà sâu sắc: họ không nói nhiều về mình. Nhưng chính cách họ đi qua chiến tranh đã làm nên dáng hình Tổ quốc. Chiến tranh không chỉ có chiến thắng, mà còn là mất mát. Thế nhưng, nếu được chọn lại, họ vẫn sẽ lên đường – bởi đó là tiếng gọi của non sông.

Những ký ức ấy không chỉ để nhớ, mà để hiểu. Hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương. Những người lính năm xưa trở về, lặng lẽ sống như chính những con đường họ từng mở – âm thầm mà bền bỉ.

Tháng Tư lại về, nhẹ nhàng mà thiêng liêng. Mỗi tấc đất bình yên hôm nay đều mang dấu ấn của quá khứ. Để mỗi bước chân chúng ta đi trong hòa bình, đều mang theo một khoảng lặng biết ơn – sâu sắc, chân thành và không bao giờ phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn