Tháng tư lịch sử: Đắc Tân - Tô Cảnh
Tây Nguyên những năm ấy không chỉ khắc nghiệt bởi bom đạn mà còn bởi thiên nhiên dữ dội. Rừng sâu, núi cao, mưa dầm, sốt rét…
1. Ông Nguyễn Xuân Sùng, một chiến sĩ thông tin liên lạc trực tiếp tham gia các chiến dịch lớn Xuân hè năm 1972 đánh Đắc Tô, Tân Cảnh, xuân hè 1973 Ông đã nhớ lại : Ông nhập ngũ năm 1970, khi đang là sinh viên Trường Đại học Sư phạm Vinh. Rời giảng đường, rời mái trường thân quen, khoác ba lô lên đường vào chiến trường Tây Nguyên – một nơi mà chỉ nghe thôi cũng đã thấy hết sự gian khổ, ác liệt. Nhưng tuổi trẻ khi ấy không cho phép ông chùn bước. Chúng tôi ra đi với một niềm tin giản dị mà mãnh liệt: đánh giặc để đất nước được hòa bình. Tây Nguyên những năm ấy không chỉ khắc nghiệt bởi bom đạn mà còn bởi thiên nhiên dữ dội. Rừng sâu, núi cao, mưa dầm, sốt rét… tất cả như thử thách ý chí của người lính. Có những ngày hành quân xuyên rừng, lương thực cạn dần, chúng tôi phải chia nhau từng nắm gạo, từng ngụm nước. Nhưng giữa gian khổ, tình đồng đội lại càng bền chặt. Chúng tôi động viên nhau bằng những câu chuyện quê nhà, bằng ước mơ về một ngày đất nước thống nhất. Mùa xuân – hè năm 1972, tôi cùng đơn vị tham gia chiến dịch lớn đánh vào Đắc Tô – Tân Cảnh. Đó là một trận đánh ác liệt mà đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tim tôi vẫn còn rộn lên những cảm xúc khó tả. Địch xây dựng ở đây một hệ thống phòng thủ kiên cố, hỏa lực mạnh, nhưng chúng tôi vẫn quyết tâm tiến công. Những ngày tháng Tư năm ấy, bầu trời Tây Nguyên dường như đỏ rực hơn bởi khói lửa chiến tranh. Tiếng pháo nổ, tiếng súng vang lên suốt ngày đêm. Chúng tôi vừa chiến đấu, vừa đào công sự, bám trụ từng tấc đất. Có những đồng đội đã ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng không ai lùi bước. Tất cả đều hiểu rằng, phía trước là độc lập, tự do của Tổ quốc. Khi cứ điểm Đắc Tô – Tân Cảnh bị đánh tan, chúng tôi vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Đó không chỉ là một thắng lợi quân sự, mà còn là sự khẳng định ý chí kiên cường của người lính Việt Nam. Tôi còn nhớ rõ khoảnh khắc đứng trên trận địa, nhìn lá cờ tung bay giữa trời Tây Nguyên, lòng dâng lên niềm tự hào không thể diễn tả bằng lời. Tham gia chiến dịch xuân hè năm 1973, vẫn trên mảnh đất Tây Nguyên đầy khói lửa. Những năm tháng ấy đã trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời tôi. Dù gian khổ, hy sinh, nhưng cũng chính nơi đây đã rèn luyện cho tôi ý chí, nghị lực và tình yêu sâu sắc với đất nước.Với những đóng góp trong chiến đấu, sau này tôi vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất. Đó là phần thưởng cao quý mà tôi luôn trân trọng, nhưng đối với tôi, điều đáng nhớ nhất vẫn là những năm tháng chiến đấu cùng đồng đội để bảo vệ quê hương, đất nước. Giờ đây, khi nhớ về tháng Tư lịch sử ở Đắc Tô – Tân Cảnh, ông không chỉ nhớ về chiến tranh, mà còn nhớ về một thời tuổi trẻ đầy lý tưởng. Một thời mà ông đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình cho Tổ quốc thân yêu. |


