Bài viết

THÁNG TƯ TRONG TIM NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH

Dù những vết thương trên thịt da đã lành theo năm tháng, nhưng mỗi độ tháng Tư về, ký ức hào hùng của một “thời hoa lửa” lại ùa về trong tâm trí cựu chiến binh Nguyễn Hồng Duyên ở thôn Lê Lợi, xã Nhuế Dương (Khoái Châu). Với ông, quãng đời cống hiến tuổi thanh xuân cho chiến trường, cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập của dân tộc không chỉ là niềm tự hào mà còn là hồi ức không thể nào quên.

Hải Phòng19/01/2026Sưu tầm (Chi đoàn trường tiểu học An Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ giữa đời thường yên bình, bên chén trà nóng, ông Duyên chậm rãi kể lại những năm tháng không thể phai mờ. Năm 1967, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Nguyễn Hồng Duyên lên đường nhập ngũ, bước vào chiến trường khi cuộc chiến đang diễn ra vô cùng khốc liệt, đế quốc Mỹ tàn ác giết hại đồng bào ta. Ông được bổ sung vào Ban Thông tin của Quân khu Sài Gòn – Gia Định, nhận nhiệm vụ trực tiếp chuyển lệnh chiến đấu đến các đơn vị đang trực chiến ngoài mặt trận. Đó là công việc đầy hiểm nguy, thường xuyên đối mặt trực diện với kẻ thù, nên ông và đồng đội lúc nào cũng mang theo bên mình khẩu súng AK cùng nhiều băng đạn, trong đó có một viên đã lên nòng sẵn sàng. Họ vượt sông, băng rừng, không quản ngày đêm; tự tìm nguồn thức ăn trong rừng, tự đào hầm trú ẩn, tự trinh sát đường đi để bảo đảm mệnh lệnh chiến đấu được truyền đi đúng thời gian.

Nhắc đến những năm tháng ấy, giọng ông Duyên chùng xuống. Ông nhớ lại những khoảnh khắc cận kề cái chết, những lần tận mắt chứng kiến đồng đội hy sinh ngay bên cạnh mình. Năm 1971, ông được điều chuyển sang làm nhiệm vụ phân phối các phụ kiện cho các đài chiến đấu, bảo đảm thông tin liên lạc luôn thông suốt. Gian khổ, ác liệt là vậy, nhưng chính những ngày tháng chiến đấu ấy đã tôi luyện ý chí kiên cường của ông và đồng đội.

Sau nhiều lần cơ động, đến ngày 28.4.1975, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ đóng quân tại cánh đồng xã Bình Tân (Long An), dùng rơm rạ để ngụy trang, chờ lệnh. Ngày 29.4.1975, tin báo quân ta giành được nhiều thắng lợi lớn truyền về, cả đơn vị sục sôi khí thế, sẵn sàng tiến vào Sài Gòn. Ngày 30.4.1975, khi chính quyền Sài Gòn sụp đổ, lính ngụy chạy tán loạn, để đề phòng quân địch phản kháng, đơn vị của ông Duyên được giao nhiệm vụ đào hầm, sẵn sàng chiến đấu phản kích và dọn dẹp tàn dư của quân Ngụy. Sau đó, ông tiếp tục đảm nhiệm công tác huấn luyện bộ đội chuyên rà phá bom mìn còn sót lại sau chiến tranh. Năm 1976, ông được đơn vị cử sang Liên Xô học về cơ điện; đến năm 1979, ông trở về nước công tác tại Cục Điện ảnh và nghỉ hưu năm 1993.

Đã 47 năm trôi qua kể từ ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, nhưng trong tâm trí cựu chiến binh Nguyễn Hồng Duyên, ký ức của một thời lửa đạn vẫn còn nguyên vẹn. Trở về với cuộc sống thời bình, ông vẫn giữ trọn lời hứa với những đồng đội đã ngã xuống, tiếp tục phát huy phẩm chất tốt đẹp của Bộ đội Cụ Hồ, dồn tâm sức phấn đấu, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
THÁNG TƯ TRONG TIM NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH | Câu chuyện thời hoa lửa