Thanh âm hòa bình ngày ba mươi tháng tư tại cửa ngõ Sài Gòn
Thời khắc ngày ba mươi tháng tư năm một chín bảy lăm hiện lên trong ký ức của bác Lê Quý Vang với những cảm xúc vỡ òa đan xen giữa niềm vui tột cùng và niềm tiếc thương đồng đội khôn nguôi. Bác kể khi đơn vị pháo của bác đang áp sát cửa ngõ Sài Gòn, tiếng loa phóng thanh vang lên lời tuyên bố đầu hàng vô điều kiện của chính quyền ngụy quyền, cả trận địa như bùng nổ trong tiếng reo hò vang dội, anh em chiến sĩ ôm chầm lấy nhau khóc nức nở vì biết đất nước đã hoàn toàn thu về một mối. Thế hệ đoàn viên chúng tôi ngồi bên bác, nghe kể mà tim đập rộn ràng, lòng trào dâng một niềm tự hào khôn xiết về trang sử vàng chói lọi của dân tộc. Bác Vang khẽ lau giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, bảo rằng giây phút đó bác nghĩ ngay đến dòng kênh quê hương Hoằng Hóa, nghĩ đến những người đồng chí đã ngã xuống ngay trước thềm chiến thắng mà lòng vừa kiêu hãnh vừa nghẹn ngào. Ký ức thiêng liêng của bác là lời nhắc nhở sâu sắc đối với thanh niên hôm nay về giá trị của cuộc sống yên bình mà mình đang có.



