THÀNH CỔ HÔM NAY
Một cô gái trẻ lần đầu đến Thành cổ Quảng Trị vào một buổi sáng.
Cô đi qua cổng.
Nhìn những bức tường.
Nhìn những hàng cây.
Mọi thứ yên tĩnh đến mức cô khó hình dung nơi đây từng là một chiến trường dữ dội.
Cô hỏi người hướng dẫn:
“Ngày trước nơi này thật sự ác liệt đến vậy sao?”
Người hướng dẫn không trả lời ngay.
Ông chỉ đưa tay về phía mặt đất.
“Cháu đang đứng trên một phần ký ức của lịch sử.”
Cô gái im lặng.
Cô nhìn xuống.
Bỗng nhiên những con số trong sách lịch sử không còn là những con số.
81 ngày đêm.
Hàng nghìn người hy sinh.
Những trận chiến dữ dội.
Dòng Thạch Hãn.
Những người lính tuổi đôi mươi.
Những người mẹ chờ con.
Những lá thư không bao giờ đến.
Tất cả trở thành hình ảnh trong tâm trí cô.
Cô đứng trước đài tưởng niệm rất lâu.
Nơi đây ngày nay được xem như một biểu tượng của sự hy sinh và khát vọng hòa bình; các hoạt động tưởng niệm, dâng hương và thả hoa đăng vẫn được tổ chức để tri ân những người đã hy sinh.
Cô chợt hiểu:
Thành cổ không chỉ kể về chiến tranh.
Thành cổ còn kể về hòa bình.
Bởi nếu chỉ nhìn nơi này như một chiến trường, chúng ta sẽ nhớ đến bom đạn.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn, chúng ta sẽ thấy điều mà những người đã hy sinh thực sự mong muốn:
Một ngày không có tiếng súng.
Một đất nước thống nhất.
Một gia đình không phải chia lìa.
Một đứa trẻ được lớn lên mà không biết chiến tranh là gì.
Cô gái lấy điện thoại ra.
Định chụp một bức ảnh.
Nhưng rồi cô cất điện thoại đi.
Cô đứng lặng.
Một phút.
Hai phút.
Không cần ghi hình.
Không cần đăng lên mạng.
Chỉ cần nhớ.
Nhớ rằng dưới những tán cây xanh hôm nay từng có một mùa hè đỏ lửa.
Nhớ rằng những người nằm lại nơi đây từng có tuổi trẻ.
Từng có mẹ.
Có cha.
Có người yêu.
Có ước mơ.
Và có một tương lai mà họ không kịp nhìn thấy.
Cô rời Thành cổ khi mặt trời đã lên cao.
Phía sau là những hàng cây.
Phía trước là con đường của cuộc sống hôm nay.
Cô hiểu rằng mình không thể thay đổi quá khứ.
Nhưng cô có thể sống sao cho sự hy sinh ấy không trở nên vô nghĩa.
Bởi cách tốt nhất để tưởng nhớ những người đã chết vì hòa bình là biết trân trọng hòa bình khi mình còn được sống trong đó.



