Cựu chiến binh

THÀNH CỔ KỂ CHUYỆN VỀ CON NGƯỜI

Câu chuyện được kể từ góc nhìn của Thành cổ Quảng Trị – một chứng nhân câm lặng đã chứng kiến bao lớp người đến và đi, sống và chết.

Hưng Yên31/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu Thành cổ Quảng Trị có thể nói, có lẽ nó sẽ không kể về bom đạn trước tiên. Nó sẽ kể về con người.

Bởi trước khi trở thành chiến địa, nó từng là nơi con người sinh sống, đi lại, xây dựng, yêu thương. Những bức tường rêu phong từng nghe tiếng bước chân bình yên, từng in bóng những buổi chiều không khói lửa. Thành cổ đã đứng đó rất lâu, trước khi chiến tranh biến nó thành một cái tên gắn liền với máu và nước mắt.

Rồi chiến tranh đến.

Những người lính trẻ vượt sông Thạch Hãn trong đêm, đặt chân lên mảnh đất mà họ chưa từng biết mặt. Họ không kịp chào hỏi. Không kịp làm quen. Thành cổ đón họ bằng những hố bom, những bức tường đổ nát, những tầng đất đã bị cày xới đến không còn hình dạng ban đầu.

Nếu có thể nhớ, Thành cổ hẳn nhớ rất rõ từng khuôn mặt. Những khuôn mặt non trẻ, sạm nắng, đôi mắt vừa háo hức vừa lo âu. Họ nằm sát vào tường thành, đào hầm dưới nền đất cổ kính, dùng chính thân thể mình để che chở cho mảnh đất này.

Ngày qua ngày, Thành cổ chứng kiến con người ngã xuống. Không phân biệt ai là anh hùng, ai là lính mới. Máu thấm vào đất. Thịt xương hòa vào gạch đá. Có những người ngã xuống mà không ai kịp biết tên.

Thành cổ không thể khóc. Không thể kêu. Chỉ có thể đứng im, để tất cả diễn ra trên thân thể mình.

Có lẽ, điều khiến Thành cổ đau lòng nhất không phải là bom đạn, mà là những khoảnh khắc rất người giữa chiến tranh. Những người lính ngồi tựa lưng vào tường thành, chia nhau một mẩu lương khô. Một y tá cúi xuống lau máu cho thương binh ngay dưới chân tường đổ. Một bàn tay đặt lên viên gạch cũ, như thể tìm một điểm tựa cuối cùng.

Khi chiến tranh kết thúc, con người rút đi. Thành cổ ở lại. Trên thân thể nó là vô số vết thương không bao giờ lành. Nhưng điều còn sót lại sâu nhất không phải là hố bom, mà là ký ức về những con người đã từng sống, từng chết, từng tin tưởng nơi này.

Bây giờ, khi cỏ mọc xanh trở lại, khi du khách bước đi chậm rãi giữa những bức tường cũ, Thành cổ vẫn im lặng. Nhưng trong sự im lặng ấy, nó đang kể chuyện. Không phải cho tai nghe, mà cho những ai biết cúi xuống, chạm tay vào đất, và lắng nghe bằng lòng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn