Thành Cổ – nơi sự sống và cái chết song hành
Câu chuyện là ký ức bi tráng về 81 ngày đêm bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị – nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh hơn bao giờ hết. Qua lời kể của nhân chứng, hiện lên tinh thần chiến đấu quật cường, sự hy sinh cao cả và tình đồng đội thiêng liêng của những người lính trẻ.
Nhắc đến chiến trường Quảng Trị, giọng ông tôi luôn chùng xuống. Ông nói: “Có những nơi, chỉ nhắc tên thôi cũng đủ làm tim người lính nhói lên. Thành Cổ là một nơi như thế.”
Tháng 6 năm 1972, sau nhiều ngày hành quân gian khổ, đơn vị ông tôi có mặt tại Thành Cổ Quảng Trị. Lúc ấy, nơi đây đã trở thành tâm điểm của cuộc đối đầu khốc liệt. Địch huy động sức mạnh hỏa lực tối đa: B52 rải thảm, pháo mặt đất, pháo hạm từ biển bắn vào, máy bay gầm rú suốt ngày đêm. Đất đá bị cày xới liên hồi, mặt thành không còn một chỗ nào nguyên vẹn.
Người lính sống dưới lòng đất nhiều hơn trên mặt đất. Ông tôi và đồng đội đào hào, làm hầm trú ẩn ngay giữa mưa bom bão đạn. Mỗi mét đất giành được đều phải đánh đổi bằng máu. Có những ngày, đơn vị vừa thay quân xong, chưa kịp ăn bữa cơm đã phải lao vào trận đánh mới.
Sự sống và cái chết ở Thành Cổ chỉ cách nhau gang tấc. Buổi sáng còn trò chuyện với nhau, buổi chiều đã vĩnh viễn nằm lại. Ông tôi không thể quên hình ảnh những đồng đội bị thương nặng nhưng vẫn xin ở lại chiến đấu. Có người mất đi một phần thân thể, vẫn nén đau, bám trụ đến hơi thở cuối cùng.
Bom đạn không chỉ phá hủy thân thể, mà còn thử thách tinh thần con người đến tận cùng. Có lúc cả khu thành chìm trong khói bụi, không phân biệt được ngày hay đêm. Tai ù đặc vì tiếng nổ, mắt cay xè, cổ họng nghẹn khói. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, người lính vẫn kiên gan bám trụ, bởi sau lưng họ là Tổ quốc, là nhân dân.
Điều khiến ông tôi nhớ nhất không phải là sự khốc liệt, mà là tình đồng đội. Giữa lằn ranh sinh tử, họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo rang, sẵn sàng lấy thân mình che cho đồng đội. Có những đêm, cả tiểu đội ôm nhau trong hầm, hứa nếu còn sống sẽ cùng trở về quê hương.
81 ngày đêm Thành Cổ là 81 ngày thử thách lòng người. Khi chiến sự kết thúc, nhiều đồng đội của ông đã nằm lại vĩnh viễn nơi mảnh đất ấy. Ông tôi may mắn sống sót, mang theo ký ức không bao giờ phai về những người đã hóa thân vào đất mẹ.
Sau này, mỗi lần nhắc đến Thành Cổ Quảng Trị, ông tôi luôn coi đó là phần máu thịt của cuộc đời mình – nơi đã dạy ông giá trị của hòa bình, của sự sống và của trách nhiệm với tương lai đất nước.


