THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ
Ông và đồng đội bám trụ suốt 81 ngày đêm, giành từng mét đất. Có những đêm bom rơi như trút, cả đơn vị chỉ biết nằm sát xuống giao thông hào, ôm chặt khẩu súng, chẳng ai dám chợp mắt. Nhiều người ngã xuống ngay bên cạnh, không kịp nói một lời nào. Ông nhớ hoài thằng Tư – bạn thân nhất của ông – tối trước còn chia nhau ngụm nước cuối cùng, sáng hôm sau đã nằm lại mãi mãi nơi ấy.
Ông và đồng đội bám trụ suốt 81 ngày đêm, giành từng mét đất. Có những đêm bom rơi như trút, cả đơn vị chỉ biết nằm sát xuống giao thông hào, ôm chặt khẩu súng, chẳng ai dám chợp mắt. Nhiều người ngã xuống ngay bên cạnh, không kịp nói một lời nào. Ông nhớ hoài thằng Tư – bạn thân nhất của ông – tối trước còn chia nhau ngụm nước cuối cùng, sáng hôm sau đã nằm lại mãi mãi nơi ấy.
Khi đất nước thống nhất, ông trở về quê. Thành Cổ giờ cỏ xanh phủ kín, tiếng bom đạn chỉ còn là ký ức xa xôi. Mỗi lần trở lại thắp hương cho đồng đội, lòng ông nghẹn lại. Nhiều người đã dừng lại ở tuổi hai mươi, để thế hệ sau được sống yên bình.
Mùa hè năm 1972, khi ấy ông mới tròn hai mươi tuổi. Ông rời quê, tạm biệt cha mẹ và những ước mơ tuổi trẻ để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc. Thành Cổ Quảng Trị lúc ấy không còn yên bình, mà trở thành chiến trường ác liệt nhất. Bom đạn trút xuống ngày đêm, đất trời rung chuyển, khói lửa mịt mù che kín cả bầu trời.
Suốt 81 ngày đêm, ông và đồng đội bám trụ từng mét đất của Thành Cổ. Có những đêm mưa bom, cả đơn vị chỉ biết nằm sát xuống giao thông hào, ôm chặt khẩu súng trong tay. Nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp để lại một lời trăn trối. Ông nhớ nhất là thằng Tư – người đồng đội thân thiết – tối hôm trước còn cùng ông chia nhau ngụm nước cuối cùng, sáng hôm sau cũng đã vĩnh viễn nằm lại nơi này.
Chiến tranh khốc liệt lắm, cháu ạ. Dòng sông Thạch Hãn ngày ấy không chỉ chảy phù sa mà còn hòa lẫn máu xương của biết bao người lính trẻ. Nhưng dù đối mặt với cái chết, không ai trong chúng ông nghĩ đến việc rút lui. Trong tim mỗi người chỉ có một niềm tin duy nhất: còn người là còn Thành, còn Thành là còn đất nước.
Ngày đất nước hòa bình, ông may mắn được trở về quê hương. Thành Cổ Quảng Trị hôm nay đã phủ đầy cỏ xanh, tiếng bom đạn chỉ còn trong ký ức. Mỗi lần trở lại thắp nén hương cho đồng đội, lòng ông lại nghẹn ngào. Họ đã mãi mãi nằm lại tuổi hai mươi để thế hệ sau được sống trong hòa bình, ấm no.
Giờ đây, khi kể lại câu chuyện này cho con cháu, ông chỉ mong các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay là vô giá. Hãy trân trọng, giữ gìn và cố gắng học tập, sống tốt, để xứng đáng với những người đã hy sinh nơi Thành Cổ Quảng Trị – nơi ghi dấu một thời hoa lửa bi hùng của dân tộc Việt Nam.
.



