Cựu chiến binh

Thành cổ Quảng Trị

nơi từng nhịp tim trẻ trung đã hòa cùng nhịp đập của đất nước trong những ngày tháng không thể nào quên.

Quảng Trị13/03/2026Lê Ngọc Bảo Trâm (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những nơi chỉ rộng vài héc-ta đất, nhưng lại chứa cả một mùa hè lịch sử. Thành cổ Quảng Trị là một nơi như thế.

Nếu chỉ nhìn hôm nay, người ta sẽ thấy một không gian xanh mát, cây cối rợp bóng, những lối đi yên tĩnh và dòng người lặng lẽ thắp hương. Nhưng mùa hè năm 1972, nơi này là tâm điểm của cuộc chiến khốc liệt suốt 81 ngày đêm. Đất ở đây từng bị cày xới bởi hàng chục nghìn tấn bom đạn. Mỗi mét vuông thấm máu của biết bao người lính tuổi đôi mươi.

Tôi từng nghe bác Nguyễn Văn Hùng – một cựu chiến binh từng chiến đấu bảo vệ Thành cổ – kể lại câu chuyện của mình trong một lần trở về cùng đồng đội. Bác nói, điều ám ảnh nhất không phải là tiếng bom, mà là sự khốc liệt không ngừng nghỉ.

“Ban ngày pháo dội xuống như mưa. Ban đêm lại tiếp tục. Đất đá, khói lửa trộn lẫn. Có hôm vừa đào xong hầm trú ẩn thì vài giờ sau lại bị san phẳng.”

Bác kể, để tiếp viện cho Thành cổ, nhiều chiến sĩ phải vượt qua Sông Thạch Hãn trong đêm. Có người vào được bên trong thành, có người mãi mãi nằm lại giữa dòng nước. Trong thành, thiếu thốn đủ thứ: lương thực, nước uống, thuốc men. Nhưng không ai nghĩ đến chuyện rời bỏ vị trí.

“Chúng tôi hiểu, nếu lùi một bước, phía sau là quê hương,” bác Hùng nói chậm rãi.

Điều khiến tôi lặng người là khi bác nhắc đến tuổi tác của đồng đội. Phần lớn khi ấy chỉ mới mười chín, hai mươi. Có người vừa viết thư về nhà, chưa kịp nhận hồi âm thì đã hy sinh. Những giấc mơ còn dang dở nằm lại giữa lớp đất đỏ của Thành cổ.

Hôm nay, giữa không gian tưởng niệm trang nghiêm, khói hương bay lên trong chiều gió nhẹ. Khó có thể tưởng tượng nơi này từng là biển lửa. Nhưng chính sự bình yên ấy lại khiến người ta càng thấm thía cái giá của hòa bình.

Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một di tích. Nó là chứng nhân của lòng quả cảm và sự hy sinh. Mỗi lần bước qua cổng thành, tôi luôn có cảm giác như đang đi trên lớp ký ức dày đặc – nơi từng nhịp tim trẻ trung đã hòa cùng nhịp đập của đất nước trong những ngày tháng không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn