THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ – 81 NGÀY ĐÊM KHÔNG THỂ QUÊN
Câu chuyện là ký ức sống động của nhân chứng về 81 ngày đêm giữ Thành cổ Quảng Trị – nơi mưa bom, bão đạn chưa từng ngơi nghỉ; nơi ý chí, lòng quả cảm và sự hy sinh của người lính Việt Nam được đẩy đến giới hạn cao nhất.
Tháng 6 năm 1972, ông Vũ Trọng Rạng đặt chân tới Thành cổ Quảng Trị. Trước mắt ông không còn là những con đường hành quân, mà là một trận địa khốc liệt chưa từng thấy.
Địch quyết chiếm, ta quyết giữ. Thành cổ nhỏ bé phải hứng chịu sức công phá của B52, pháo hạm ngoài biển, pháo mặt đất và máy bay chiến thuật. Mỗi ngày, hàng trăm tấn bom đạn trút xuống. Đất đá trộn lẫn máu xương, cây cối cháy đen, công sự liên tục bị san phẳng.
Ông và đồng đội đào hào, làm hầm trong điều kiện bom nổ không ngừng. Có lúc vừa đào xong thì bom đánh sập, lại đào lại. Nước uống khan hiếm, lương thực cạn dần. Nhiều ngày liền chỉ có nắm cơm vắt chia nhau.
Trong những ngày tháng ấy, ông chứng kiến sự hy sinh anh dũng của biết bao đồng đội. Hình ảnh đồng chí Boong – bị thương nặng, nhờ cắt bỏ cánh tay để tiếp tục chiến đấu – là minh chứng cho tinh thần “còn người còn trận địa”.
Giữa ranh giới sống – chết, điều giữ họ đứng vững chính là lời thề bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Thành cổ Quảng Trị không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng của ý chí Việt Nam.


