THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ – 81 NGÀY ĐÊM: Ký ức người lính Lê Bá Dương
Cựu chiến binh Lê Bá Dương là một trong những người lính trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị trong cuộc chiến 81 ngày đêm mùa hè năm 1972. Giữa mưa bom, bão đạn, ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ, chiến đấu bảo vệ từng tấc đất của Thành cổ. Sau chiến tranh, ông nhiều lần trở lại chiến trường xưa để tri ân những đồng đội đã ngã xuống và lan tỏa giá trị của hòa bình đến thế hệ trẻ. Hình ảnh người lính Lê Bá Dương cùng những ký ức về Thành cổ Quảng Trị và dòng sông Thạch Hãn đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và sự hy sinh cao cả của thế hệ Việt Nam trong thời hoa lửa.

“Có những vùng đất được đo bằng diện tích. Nhưng cũng có những vùng đất được đo bằng sự hy sinh của biết bao con người.”
Đối với cựu chiến binh Lê Bá Dương, Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một địa danh lịch sử mà còn là nơi lưu giữ ký ức không thể nào quên của tuổi trẻ. Mỗi lần trở lại chiến trường xưa, ông lại nhớ đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa mùa hè đỏ lửa năm 1972. Chính từ những ký ức ấy, câu chuyện về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị không chỉ còn là những con số trong lịch sử mà trở thành bản hùng ca về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh của cả một thế hệ.
Giữa dải đất miền Trung đầy nắng gió, có một mảnh đất chỉ rộng hơn hai héc-ta nhưng đã đi vào lịch sử dân tộc như biểu tượng của lòng quả cảm và ý chí bất khuất. Đó là Thành cổ Quảng Trị – nơi diễn ra cuộc chiến đấu 81 ngày đêm khốc liệt trong mùa hè năm 1972.Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến Thành cổ, cựu chiến binh Lê Bá Dương vẫn nghẹn ngào khi nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống. Câu nói "Mỗi tấc đất là một tấc máu" không chỉ phản ánh sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là ký ức đau đáu của những người lính đã trực tiếp chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Câu nói ấy không chỉ gợi lên sự khốc liệt của chiến tranh mà còn nhắc nhớ về sự hy sinh vô bờ bến của hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mùa hè năm 1972, cuộc chiến tranh ở miền Nam bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Sau cuộc tiến công chiến lược của quân giải phóng, Quảng Trị trở thành chiến trường có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Từ cuối tháng 6 đến giữa tháng 9 năm 1972, Thành cổ Quảng Trị là tâm điểm của cuộc chiến kéo dài 81 ngày đêm. Đây không đơn thuần là cuộc giành giật một công trình quân sự hay một khu vực địa lý nhỏ bé, mà là cuộc chiến mang ý nghĩa chiến lược, tác động đến cục diện trên chiến trường và cả tiến trình đàm phán tại Hội nghị Paris.
Suốt 81 ngày đêm ấy, Thành cổ và khu vực lân cận phải hứng chịu lượng bom đạn khổng lồ. Mỗi ngày, hàng nghìn quả bom, đạn pháo dội xuống, biến nơi đây thành biển lửa. Những bức tường thành kiên cố nhiều lần bị phá hủy, hầm hào bị san lấp, cây cối cháy trụi, mặt đất bị cày xới không biết bao nhiêu lần. Có những thời điểm, bom đạn dày đặc đến mức đất đá dường như không còn nguyên vẹn.
Giữa khói lửa ấy, Lê Bá Dương cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ. Họ chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Nước uống khan hiếm, lương thực ít ỏi, việc tiếp tế vô cùng gian nan. Ban ngày, bom đạn trút xuống dữ dội; ban đêm, các anh tranh thủ củng cố công sự, chăm sóc đồng đội bị thương và chuẩn bị cho những đợt chiến đấu tiếp theo. Có người vừa kịp đặt chân vào Thành cổ đã mãi mãi nằm lại. Có người chưa kịp gửi lá thư viết dở về cho gia đình. Có người còn rất trẻ, mang theo biết bao ước mơ nhưng đã gửi trọn tuổi xuân nơi chiến trường. Những ký ức ấy luôn theo Lê Bá Dương suốt cuộc đời, nhắc ông về giá trị của hòa bình được đánh đổi bằng biết bao máu xương.
Nhắc đến Thành cổ Quảng Trị là nhắc đến sông Thạch Hãn – dòng sông đã chứng kiến biết bao chuyến vượt sông trong mưa bom bão đạn. Trong ký ức của Lê Bá Dương, mỗi chuyến vượt sông đều là cuộc chiến với tử thần. Ban ngày, mặt sông bị bom cày xới, nước tung trắng xóa. Đêm xuống, những con đò nhỏ lặng lẽ đưa bộ đội, lương thực và đạn dược vượt qua dòng nước để vào tiếp viện cho Thành cổ. Không ít đồng đội của ông đã vĩnh viễn nằm lại dưới lòng sông trước khi kịp bước vào trận địa. Chính từ những ký ức ấy, ông đã viết nên những câu thơ xúc động về dòng Thạch Hãn, như lời tri ân gửi đến những người đã mãi mãi ở lại với dòng sông lịch sử.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Điều khiến người đọc lịch sử xúc động không chỉ là sự khốc liệt của chiến tranh mà còn là tinh thần của những người lính. Họ phần lớn mới mười tám, đôi mươi – độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Có người từng là học sinh, sinh viên; có người vừa rời mái nhà, ruộng đồng hay xưởng máy để lên đường nhập ngũ. Họ mang theo những ước mơ rất đỗi bình dị: ngày đất nước hòa bình sẽ trở về với gia đình, tiếp tục học tập, lao động và xây dựng quê hương. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc riêng của mình.
Sự kiên cường của các lực lượng chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị đã góp phần giữ vững ý chí chiến đấu của quân và dân ta, tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc đấu tranh trên mặt trận ngoại giao, trong đó có Hội nghị Paris. Dù phải chịu nhiều tổn thất, cuộc chiến 81 ngày đêm đã trở thành biểu tượng của tinh thần bất khuất, ý chí quyết chiến, quyết thắng và khát vọng độc lập của dân tộc Việt Nam.
Ngày nay, Thành cổ Quảng Trị không còn tiếng bom rơi, đạn nổ. Trên nền đất từng bị cày xới bởi chiến tranh là những hàng cây xanh, những lối đi thanh bình và khu tưởng niệm trang nghiêm. Mỗi đoàn người đến đây đều lặng bước, thắp nén hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Trong không gian tĩnh lặng ấy, dường như mỗi viên gạch, mỗi gốc cây đều kể lại câu chuyện của một thời hoa lửa – thời mà lòng yêu nước được viết bằng sự hy sinh của biết bao con người.
Là một người trẻ sinh ra khi đất nước đã hòa bình, tôi càng xúc động hơn khi lắng nghe những câu chuyện của cựu chiến binh Lê Bá Dương. Qua ký ức của ông, tôi hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên có được. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao thế hệ cha anh. Mỗi lần đọc hay nghe kể về 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, tôi càng thêm biết ơn những người đã ngã xuống để thế hệ hôm nay được sống, học tập và theo đuổi những ước mơ trong một đất nước độc lập.
Lịch sử không chỉ để ghi nhớ những mốc thời gian hay những trận chiến đã qua. Lịch sử còn được lưu giữ qua ký ức của những nhân chứng như cựu chiến binh Lê Bá Dương – người đã trực tiếp đi qua chiến tranh và mang theo câu chuyện ấy truyền lại cho thế hệ mai sau. Hơn năm mươi năm đã trôi qua, Thành cổ Quảng Trị vẫn đứng đó như một chứng nhân của lịch sử. Những bức tường thành đã được phục dựng, cây cối đã xanh trở lại, nhưng ký ức về 81 ngày đêm mùa hè năm 1972 sẽ không bao giờ phai nhạt. Qua câu chuyện của Lê Bá Dương, thế hệ trẻ hôm nay càng hiểu rằng mỗi tấc đất hòa bình đều được đánh đổi bằng sự hy sinh to lớn của cha anh. Đó cũng là động lực để mỗi người sống có trách nhiệm hơn với bản thân, với cộng đồng và với Tổ quốc.



