Thành cổ Quảng Trị – 81 ngày không ngủ
Thành cổ Quảng Trị – 81 ngày không ngủ
Tôi đến Thành cổ vào một buổi sáng mù sương.
Tường thành thấp, rêu phong, nhưng khi đứng gần mới thấy những vết lõm sâu như bị thời gian gặm nhấm. Người hướng dẫn chỉ vào trong, nói rất khẽ:
“Ngày xưa, chỗ này không có lấy một phút yên.”
Tôi bước qua cổng thành. Không gian lập tức khác hẳn—im lặng nhưng nặng, như có thứ gì đó vẫn còn mắc kẹt trong từng viên gạch.
Một cựu chiến binh đi cùng đoàn đứng rất lâu ở góc tường.
Ông không nói gì, chỉ đưa tay chạm vào vết đạn cũ.
“81 ngày đêm,” ông nói, giọng khàn. “Không phải sống, cũng không phải chết.”
Tôi nhìn ông. Trong ánh mắt ấy, Thành cổ không còn là di tích, mà là một ký ức vẫn đang thở.
Ngoài kia, sông Thạch Hãn chảy rất êm. Nhưng tôi biết, có những điều dưới lòng sông không bao giờ thật sự lắng xuống.



