Thành Cổ Quảng Trị
Trong những ngày đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, bác Hai — khi ấy là một chiến sĩ thông tin trẻ — đã băng qua mưa bom bão đạn để giữ vững đường dây liên lạc. Bác kể, có những lúc dây đứt, bác phải dùng chính cơ thể mình để nối dòng điện, đảm bảo mệnh lệnh từ chỉ huy đến được các đơn vị chiến đấu. Hòa bình lập lại, bác trở về quê hương với những vết sẹo chằng chịt, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực khi kể về đồng đội. Bác bảo: "Hoa lửa không chỉ là tên gọi của một thời kỳ, mà là ngọn lửa trong t
Trong những ngày đỏ lửa tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, bác Hai — khi ấy là một chiến sĩ thông tin trẻ — đã băng qua mưa bom bão đạn để giữ vững đường dây liên lạc. Bác kể, có những lúc dây đứt, bác phải dùng chính cơ thể mình để nối dòng điện, đảm bảo mệnh lệnh từ chỉ huy đến được các đơn vị chiến đấu. Hòa bình lập lại, bác trở về quê hương với những vết sẹo chằng chịt, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực khi kể về đồng đội. Bác bảo: "Hoa lửa không chỉ là tên gọi của một thời kỳ, mà là ngọn lửa trong t



